Chương 2: Kia là hơi thở của linh thú (2)

Lưu Bẩm hớn hở ôm Tuyết Đoàn đi, còn không quên hẹn lần sau nếu thú cưng ở vườn thú bị bệnh, nhất định sẽ lại mang đến nhờ cậy.

Nhìn theo bóng dáng Lưu Bẩm khuất dần, Hạ Nghiêu dùng linh khí kích hoạt miếng ngọc bài môn phái trong tay, nhìn dòng chữ hiện lên rồi khẽ thở dài.

[Nhiệm vụ hằng ngày của Sơn Hải Tông:

Trị liệu linh thú: 0/1.]

Quả nhiên, đối tượng chữa trị phải là linh thú thật sự mới được tính, mấy con vật bình thường dù bệnh nặng đến đâu, chữa khỏi cũng chẳng được tính vào nhiệm vụ môn phái.

Nhưng đây là Lãnh Cung, y phải tìm linh thú thật sự ở đâu đây?

Hạ Nghiêu vừa đi về phòng, vừa đau đầu xoa mi tâm.

Đã tròn nửa tháng kể từ khi y trọng sinh đến cái nơi quỷ quái này.

Kiếp trước Hạ Nghiêu cũng tên là Hạ Nghiêu, sinh ra ở xã hội hiện đại, là trẻ mồ côi được một môn phái tu chân ẩn cư trong núi nhận nuôi.

Môn phái tên là Sơn Hải Tông, chuyên nuôi dưỡng linh thú. Khi đó, tâm nguyện lớn nhất của Hạ Nghiêu là có thể sớm thi đậu đại học, để môn phái cho nhận nuôi một con linh thú mà y yêu thích.

Đúng vậy, thi đậu đại học.

Vốn dĩ điều kiện tối thiểu để nhận nuôi linh thú phải là sau khi đạt Kim Đan đại thành, chỉ tiếc rằng thời đại mạt pháp, việc kết đan nào có dễ dàng đến thế. Dù gì thì mọi người cũng không thể kết Kim Đan, chưởng môn vì khuyến khích đệ tử sớm hòa nhập xã hội đã dứt khoát đặt ra quy định này.

Tuy nhiên ngay ngày Hạ Nghiêu nhận giấy báo nhập học, một đạo lôi kiếp kỳ quái đột nhiên giáng xuống từ bầu trời. Hạ Nghiêu căn bản không kịp né tránh, trực tiếp bị đạo lôi kiếp kia đánh trúng, đến khi tỉnh lại đã xuyên đến nơi này.

Không những trở thành phi tử của người ta, còn một bước đi thẳng vào Lãnh Cung. Điều duy nhất đáng an ủi là tình trạng hiện tại của Hạ Nghiêu giống như đầu thai chuyển thế hơn, ngoài việc ký ức thêm vào khiến y hơi khó chịu thì chẳng những ngọc bài môn phái gắn liền với thần hồn không mất, thậm chí thể chất cũng không khác gì kiếp trước, vẫn có linh căn hệ Mộc và độ thân thiện với linh thú cực cao.

Một khi còn giữ lại ngọc bài của môn phái thì chỉ cần tiếp tục tu luyện, dù không cùng một thế giới, y vẫn có thể kết nối với kho bảo vật của môn phái, thông qua đủ loại nhiệm vụ môn phái để đổi lấy những thứ mình cần.

Về lý thuyết chính là như vậy. Có điều, giống như y vừa nói, tất cả nhiệm vụ môn phái của Sơn Hải Tông đều liên quan đến linh thú.

Muốn dùng điểm tích lũy đổi lấy đồ trong kho bảo vật thì phải tìm được linh thú trước. Muốn tìm được linh thú thì phải rời khỏi hoàng cung. Muốn rời khỏi hoàng cung thì phải thăng cấp đến ít nhất là Trúc Cơ trở lên, như thế mới có thể tránh được tất cả vệ binh trong cung. Chẳng qua muốn thăng cấp thì phải tìm được linh thú, hoặc lấy đan dược hỗ trợ thăng cấp trong kho bảo vật ra.

Một vòng luẩn quẩn hoàn hảo.

Trong lòng Hạ Nghiêu tràn đầy bất lực, không biết y còn có cơ hội trở về thế giới ban đầu của mình hay không. Ngay lúc Hạ Nghiêu vừa thở dài vừa than vãn, một tiểu thái giám dáng người thấp bé với vẻ mặt tươi rói từ bên ngoài chạy vào, tay xách một cái hộp đựng thức ăn bằng gỗ.

“Quý quân mau ra xem này, hôm nay Ngô thị vệ đưa cho chúng ta nhiều đồ lắm, còn có cả nửa con chim bồ câu quay, nghe nói là ngự trù trong cung đích thân làm đó ạ!”

Tiểu thái giám tên là Hỷ Lạc, là thái giám thân cận của Hạ Nghiêu, gương mặt bầu bĩnh trông rất đáng yêu.

“Bồ câu quay à?” Cuối cùng Hạ Nghiêu cũng gắng gượng vực dậy chút tinh thần.

Phải nói rằng, Lãnh Cung thực sự không phải là nơi cho người ở, không chỉ nhà cửa dột tứ phía mà đến cả cơm ngày ba bữa cũng chỉ có thể ăn cơm thừa canh cặn. Muốn ăn ngon hơn chút đỉnh thì chỉ có cách mua chuộc thị vệ bên ngoài lén lút mang vào.

Người thường xuyên giúp Hạ Nghiêu và Hỷ Lạc lén mang đồ vào chính là một trong những thị vệ phụ trách canh giữ Lãnh Cung, đối phương họ Ngô, là đồng hương với Hỷ Lạc. Nhờ chút giao tình này nên giá cả công bằng hơn nhiều so với những thị vệ khác. Nhưng ngay cả khi như vậy, muốn ăn thịt cũng là việc vô cùng khó khăn.