Nghĩ vậy, Vân Miên tiếp tục áp sát vào l*иg ngực Kiêu Chiến, tham lam hít lấy hít để vài hơi thật sâu. Mỗi lần hít vào đều cảm thấy như vừa kiếm được mấy trăm vạn lượng bạc vậy.
Kiêu Chiến lúc này có chút không giả vờ nổi nữa rồi.
Ngay khi hắn định mở mắt ra, thì người trong lòng lại khẽ động đậy, Kiêu Chiến đành nhắm mắt tiếp tục giả ngủ, muốn xem nàng còn định làm chuyện gì nữa đây.
Vân Miên nhớ tới hôm qua bị Kiêu Chiến đoạt mất nút đồng tâm ngũ sắc, lại còn bị hắn cù lét đến cười không ngừng, trong lòng không khỏi có chút bất mãn.
Hì hì, sao không nhân lúc Kiêu Chiến ngủ say mà lén lấy lại nút đồng tâm ấy nhỉ?
Ừ, bỏ qua cơ hội lần này thì lần sau khó có dịp tốt như thế nữa! Không ra tay bây giờ thì còn đợi khi nào đây?
Nghĩ vậy, bàn tay nhỏ của Vân Miên lặng lẽ lần xuống dưới, định rút nút đồng tâm đang buộc bên hông Kiêu Chiến ra.
Nhưng không ngờ rằng tay nàng lại đặt lệch chỗ rồi!
Kiêu Chiến rên khẽ một tiếng, lập tức mở bừng hai mắt, nhanh chóng nắm chặt bàn tay đang vội vàng định rút về kia.
“Vân Nhi đang làm gì vậy hửm?”
Giọng nói hắn trầm thấp, khàn khàn đầy mê hoặc của người vừa tỉnh ngủ, tựa như làn gió thu cuốn từng chiếc lá rơi trên đất, khiến trái tim Vân Miên cũng theo đó run rẩy theo.
Vân Miên bị bắt tại trận, khuôn mặt phút chốc đỏ ửng như quả táo chín mọng, nàng lúng ta lúng túng phủ nhận: “Không… Không có gì cả!”
“Vân Nhi à, nàng ngủ với trẫm rồi thì phải chịu trách nhiệm đấy nhé!” Kiêu Chiến cố nén xúc cảm đang dâng lên trong lòng, quyết định “ăn vạ” nàng một phen.
“Suỵt!” Vân Miên chỉ muốn đào ngay một cái lỗ rồi chui xuống.
Nàng sợ Vân bà bà nghe thấy, lập tức trở nên hoảng loạn, tay chân luống cuống vội vàng giải thích: “Bệ hạ, chính Vân Nhi cũng chẳng rõ vì sao lại nằm trong lòng ngài nữa. Thật sự không cố ý đâu mà, xin lỗi ngài nha.”
Kiêu Chiến bá đạo ôm chặt lấy nàng trong lòng, không cho phép nàng chạy trốn.
Hắn cúi đầu xuống, khàn giọng hỏi: “Vậy lúc nãy Vân Nhi viết chữ trên ngực trẫm là cố ý hay vô tình thế?”
Vân Miên nghe xong chỉ muốn đập đầu vào tường cho rồi.
Tiêu rồi, hóa ra lúc nàng viết chữ trên ngực hắn, hắn đã tỉnh từ lúc đó rồi sao?
Vậy những chuyện nàng làm sau đó, như nghe tiếng tim hắn đập, lại còn tham lam ngửi cả mùi Long Diên Hương nữa, chẳng phải hắn đều biết cả rồi sao?
“Vân Nhi không cố ý đâu mà.” Vân Miên mếu máo muốn khóc: “Bệ hạ, ngài có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì được không?”
“Không thể.” Kiêu Chiến lạnh giọng từ chối, nhưng rồi ngữ khí lại trở nên dịu dàng hơn mấy phần: “Vân Nhi, nàng nghĩ trẫm là kiểu người có thể tùy tiện bị nàng khinh bạc rồi không cần chịu trách nhiệm sao?”
“Không, bệ hạ là cửu ngũ chí tôn, là Vân Nhi sai rồi.” Vân Miên yếu ớt như con thỏ nhỏ ngoan ngoãn chịu trận, cam chịu đáp: “Ngài muốn phạt thì cứ phạt đi.”
“Ừ, nhận sai cũng nhanh đấy nhỉ. Thôi được, trẫm phạt nhẹ nhàng thôi.” Tâm trạng Kiêu Chiến cực kỳ vui vẻ.
Vân Nhi thật là vừa mềm mại vừa đáng yêu, hắn mà không nhân cơ hội này “ăn hϊếp” nàng một chút, thì chẳng phải uổng phí cơ hội vừa rồi nàng chiếm tiện nghi của hắn sao?
“Vậy bệ hạ muốn phạt Vân Nhi thế nào ạ?” Trái tim nhỏ của Vân Miên treo lơ lửng, lòng đầy thấp thỏm.
Bệ hạ à, ngài muốn phạt thế nào, Vân Nhi cũng chấp nhận hết, nhưng ngài đừng bắt Vân Nhi leo cây hay nấu cơm nữa được không, tội nghiệp Vân Nhi quá rồi…
“Trẫm vẫn chưa nghĩ ra, đợi trẫm nghĩ xong rồi sẽ nói cho nàng biết.” Vừa nói Kiêu Chiến vừa nhẹ nhàng đưa tay lên xoa nhẹ lên má nàng, đáy mắt thoáng hiện lên một tia thương tiếc.
Vân Nhi à, làm sao trẫm nỡ thật lòng phạt nàng được đây? Nếu có phạt, cũng chỉ là phạt yêu mà thôi.
“Đa tạ bệ hạ rộng lượng tha thứ.” Vân Miên cảm thấy mình chẳng khác nào chú thỏ nhỏ lỡ chân lọt vào miệng cọp.
Kiêu Chiến vẫn ôm lấy nàng chẳng chịu buông, nàng cũng chẳng dám cựa quậy thêm nữa.
Nàng đành nhỏ nhẹ nhắc nhở: “Bệ hạ à, giờ không còn sớm nữa, ngài cũng nên thức dậy rồi.”
Nhưng trẫm vẫn muốn ôm nàng thêm một lúc nữa…
“Khó lắm mới có một hôm không phải lâm triều, trẫm muốn ngủ thêm một lát nữa.” Kiêu Chiến ôm lấy Vân Miên, thấp giọng ra lệnh: “Vân Nhi, ngoan, nhắm mắt lại.”
Vân Miên thật sự muốn đập đầu vào đậu hũ chết cho rồi.
Bệ hạ, ngài muốn ngủ nướng thì tự ngủ đi, có thể nào thả bản tiên nữ ra trước được không vậy?