Kiêu Chiến vội hỏi: “Lão bà bà, cháu gái của bà mất tích ở đâu? Trên người nàng ấy có dấu vết đặc biệt nào không?”
Hắn hy vọng bà lão sẽ dẫn đường cho mình. Nếu bà lão thật sự có thể đưa hắn và Vân Nhi ra khỏi nơi này, hắn có thể vận dụng thế lực trong tay giúp bà tìm cháu gái.
Bà lão chìm trong hồi ức, giọng run run nghẹn ngào: “Con bé bị người ta ôm đi mất tại vùng ngoại ô phía nam. Trên vai sau của nó có một vết bớt màu hồng nhạt to bằng hạt đậu đỏ. Giờ đây lão thân tuổi đã cao, chỉ có thể ở lại trong Cốc Voi hoang dã này mà sống nốt quãng đời còn lại. Sau khi hai người ra ngoài rồi, có thể giúp lão thân tìm lại Yên Nhi được không?”
Kiêu Chiến đồng ý ngay lập tức: “Được, bản công tử nhận lời bà.”
Bà lão tuy đôi mắt mù lòa nhưng vẫn cảm nhận được nam tử trước mặt là người không hề tầm thường, liền vội vã gật đầu cảm kích: “Lão thân xin đa tạ hai vị trước.”
Vân Miên học thứ gì cũng nhanh, chỉ nhìn một lúc đã biết đan ngay. Nàng vừa chăm chú nhìn sợi dây đồng tâm ngũ sắc trong tay, vừa hỏi bà lão: “Lão bà bà, bà đan nhiều dây đồng tâm ngũ sắc như vậy để làm gì ạ?”
“Yên Nhi từ nhỏ đã khéo tay, năm tuổi đã biết đan dây đồng tâm. Lão thân mỗi ngày đều đan, cũng coi như là gửi gắm chút hy vọng, mong sao khi đan đủ một vạn cái, Yên Nhi sẽ trở lại bên cạnh bà nội.”
“Ra là vậy! Thành tâm ắt linh nghiệm, bà bà yên tâm, cháu tin chắc Yên Nhi nhất định sẽ quay về bên bà.” Vân Miên nói xong liếc mắt nhìn Kiêu Chiến một cái, thầm nghĩ chỉ cần bệ hạ chịu giúp, nhất định sẽ tìm được người.
Bà lão nghe vậy hơi mất mát trong lòng. Nếu như cô nương tên Vân Nhi trước mặt bà lúc này chính là cháu gái bà, Vân Yên Nhi thì tốt biết bao. Nhưng dù sao, hai người trẻ tuổi đã nhận lời giúp bà tìm kiếm, có chút hy vọng vẫn hơn là tuyệt vọng, bà gật đầu cảm động: “Cảm ơn Vân cô nương, lão thân mượn lời tốt lành của cô nương.”
Vân Miên nhanh chóng đan được hai cái dây đồng tâm ngũ sắc, cũng vừa lúc bà lão hoàn tất số dây còn lại.
Nàng đem hai cái dây đồng tâm vừa đan xong giao cho bà lão. Bà lão cười hiền từ đáp: “Vân cô nương, hai cái dây này cháu tự giữ lại làm kỷ niệm đi.”
“Vậy cháu đa tạ bà bà ạ.” Vân Miên vui vẻ cầm lấy hai sợi dây đồng tâm, ngắm nghía trong tay. Bỗng Kiêu Chiến đưa tay ra xin: “Vân Nhi, không cho ta một cái sao?”
“Công tử, dây đồng tâm không thể tùy tiện tặng người khác được đâu.” Vân Miên lập tức quyết đoán đem cả hai dây đồng tâm treo lên thắt lưng của mình, trong lòng hừ nhẹ: Lại muốn lừa đồ của bản tiên nữ, đừng mơ nhé!
Kiêu Chiến cau mày, giọng lạnh đi vài phần hỏi: “Vân Nhi, ngươi không cho ta, chẳng lẽ muốn tặng người khác?”
Vân Miên trả lời không chút nghĩ ngợi: “Dĩ nhiên là để tặng cho ý trung nhân tương lai rồi. Ta và ngươi chỉ là chủ tớ, làm sao tặng ngươi được chứ.”
Ý ngầm của Vân Miên chính là: Kiêu Chiến à, ngươi là đối tượng nhiệm vụ của bản tiên nữ, tặng đồ khác thì được, nhưng dây đồng tâm nhất định không thể tặng cho ngươi.
Kiêu Chiến nghe vậy sắc mặt lập tức lạnh xuống. Câu nói của Vân Miên như một gáo nước lạnh, dập tắt hết mọi thân mật gần gũi mấy ngày nay giữa hai người bọn họ.
Xem ra, là hắn tự mình đa tình rồi.
Kiêu Chiến rất tức giận, nhưng hắn chẳng nói ra một lời nào.
Bà lão ở bên cạnh nghe thấy thế, không nhịn được bật cười khe khẽ. Người trong cuộc thì mơ hồ, người ngoài thì rõ ràng. Tuy mắt bà đã mù, nhưng vẫn cảm nhận rõ mối tình vừa chớm nở giữa đôi nam nữ trẻ tuổi trước mặt.
“Dây đồng tâm đã đan xong, lão thân sẽ giữ lời hứa, đưa hai người rời khỏi cốc!”
Bà lão nói xong đứng lên thổi một tiếng sáo ngắn. Tiếng sáo vừa dứt, xa xa lập tức vang lên hai tiếng voi rống đáp lại.
Kiêu Chiến và Vân Miên nhìn nhau một cái hỏi: “Bà bà, hai con voi kia là do bà nuôi sao?”
Bà lão gật đầu, hỏi lại: “Vừa rồi hai người đã gặp hai con voi đó rồi à?”
Vân Miên lập tức thấy chột dạ, dè dặt hỏi: “Vâng ạ, không chỉ gặp, chúng cháu còn… giao thủ một trận nữa. Bà bà sẽ không tức giận chứ?”
Bà lão cười nhẹ đáp: “Lão thân thì không giận, chỉ không biết hai con voi kia có tức giận hay không thôi?”
Bà vừa nói xong, hai con voi kia đã chạy ào tới trước mặt. Vừa thấy Kiêu Chiến và Vân Miên, chúng liền lập tức xù lông như gặp kẻ thù không đội trời chung. Bà lão vội đưa tay vỗ về hai con voi, ra lệnh: “Đưa bọn họ ra khỏi cốc.”
Hai con voi lập tức rống lên giận dữ, ấm ức kháng nghị: Chủ nhân, bọn con vừa bị cái tên nam nhân kia đánh cho một trận tơi tả, còn đang muốn báo thù hắn đây. Giờ bảo chúng con đưa hắn ra khỏi cốc à, không thèm!
Bà lão lắc đầu, vừa cười vừa dịu dàng nói: “Xem ra đành để hai người chịu chút thiệt thòi, cùng ngồi chung một con voi thôi. Lão thân sẽ đích thân tiễn hai người một đoạn đường vậy.”