Kiêu Chiến đỡ Vân Miên đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên người nàng, giọng nhàn nhạt nói: “Trẫm không ăn gà hấp lá sen nữa, đổi sang ăn trái cây đi. Đi thôi, cùng trẫm hái quả ăn.”
“Hả?” Vân Miên ngơ ngác, vứt hai chiếc lá sen trong tay đi, trong lòng thầm nghĩ: người ta vẫn bảo lòng dạ nữ nhân như kim đáy biển, theo nàng thấy lòng dạ bệ hạ mới chính là kim đáy biển đó.
Bệ hạ ngài là vua một nước, muốn ăn gì chỉ cần hạ lệnh một câu là được, cớ sao phải tự mình hái trái cây làm gì? Thật sự không tài nào đoán nổi trong lòng bệ hạ đang nghĩ gì nữa.
Đi được một lúc, Vân Miên dừng lại bên một cây lựu, ngẩng đầu hỏi: “Bệ hạ ăn lựu không?”
“Không ăn.” Kiêu Chiến thầm nghĩ, quả lựu thịt ít như vậy, phải ăn bao nhiêu quả mới đủ no?
“Bệ hạ, quả lựu tượng trưng cho đông con nhiều phúc, Vân Nhi nghĩ ngài nên ăn nhiều một chút...” Lời còn chưa dứt, Vân Miên đã cảm thấy ánh mắt Kiêu Chiến bỗng lạnh xuống, nàng vội cắn môi, vẻ mặt đầy hối hận.
“Thôi bỏ đi, không ăn nữa.” Kiêu Chiến vốn có ẩn tật, lời vừa rồi của Vân Nhi vô tình chạm đúng vào nỗi đau trong lòng hắn.
Vân Miên thấy hắn xoay người đi liền vội vã chạy theo, im lặng không dám mở miệng nữa, sợ lại nói sai lời.
Hai người mỗi người một tâm tư, Vân Miên không chú ý đường đi, không cẩn thận bị trẹo chân. Nàng buồn bực nghĩ: quả nhiên cứ đi cùng Kiêu Chiến là chẳng có gì tốt đẹp, không ngã cũng trẹo chân, ai da...
Đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên Vân Miên cảm giác thân thể nhẹ bẫng. Thì ra Kiêu Chiến đã cúi xuống bế ngang nàng lên, hắn cúi đầu nhìn nàng, hỏi một câu: “Cố ý à?”
Ai lại cố ý đi trẹo chân bao giờ? Vân Miên cảm thấy mình thật oan uổng, lắc đầu phủ nhận:
“Bệ hạ, mau thả Vân Nhi xuống đi, bị người khác nhìn thấy không hay đâu.”
“Đừng động đậy, tới nơi rồi trẫm tự khắc thả ngươi xuống.” Kiêu Chiến ngang ngược bế Vân Miên, chậm rãi bước đi trong vườn trái cây.
Vân Miên càng lúc càng mờ mịt. Nàng từng thấy thái độ của hắn đối với Trần phi, lạnh lùng băng giá, ngay cả té ngã cũng chẳng buồn đỡ dậy. Thế mà nàng đây mới chỉ trẹo chân một chút, hắn đã chẳng chút do dự mà bế ngang lên. Thật đúng là gặp ma rồi!
Nếu bệ hạ cũng ôn nhu săn sóc với các phi tần khác như vậy, nhiệm vụ của nàng đã sớm hoàn thành, nào phải lo nghĩ thế này.
Người ta vẫn thường nói chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, phải hợp mắt nhau mới được. Cũng chẳng rõ bệ hạ rốt cuộc thích kiểu nữ tử như thế nào, nếu biết được rồi đi ghép đôi, chắc sẽ tiết kiệm được không ít công sức đây!
Nghĩ thế, Vân Miên mở miệng hỏi: “Bệ hạ, ngài thích kiểu nữ tử như thế nào?”
Kiêu Chiến nhìn chằm chằm Vân Miên một lát rồi đáp: “Trẫm thích nữ tử giống như kẹo bông, mềm mềm, ngọt ngào.”
Giống kẹo bông mềm mềm ngọt ngào sao? Vân Miên lập tức hồi tưởng một lượt mười tám vị phi tần của hắn, chợt ánh mắt sáng lên, hỏi tiếp: “Bệ hạ, Vân Nhi thấy Giai tần dung mạo ngọt ngào, phải chăng là kiểu như Giai tần?”
Kiêu Chiến cau mày, lắc đầu phủ nhận: “Không phải.”
Vân Miên lại nghĩ thêm chút nữa, hai mắt sáng rực hỏi tiếp: “Bệ hạ, Vân Nhi cảm thấy Liên mỹ nhân dịu dàng thân thiện, mỗi lần cười lên lại lộ ra đôi má lúm đồng tiền ngọt ngào, chắc hẳn bệ hạ sẽ thích đúng không?”
“Không thích.” Kiêu Chiến lắc đầu lần nữa, trong lòng khó hiểu: Mấy phi tần kia mặt mũi thế nào trẫm còn chẳng nhớ rõ, làm sao Vân Nhi lại biết rõ thế?
“Hay là Ngư quý nhân? Ngư quý nhân dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, giọng nói cũng rất ngọt ngào, hẳn là bệ hạ sẽ thích chứ?” Vân Miên nhiệt tình đề cử Ngư quý nhân. Những người nàng vừa nhắc tới đều là những nữ tử nàng cảm thấy rất tốt, chỉ cần bệ hạ gật đầu một cái, nàng nhất định dốc hết sức mà vun vén.
“Không thích, ngươi đừng đoán mò nữa.” Kiêu Chiến cắt ngang lời nàng. Lúc này hắn hơi nghi ngờ mục đích tiếp cận của nàng rồi, sao nàng cứ giống hệt một bà mai vậy chứ?
Kiêu Chiến vừa nói thế, Vân Miên càng thêm mờ mịt khó hiểu. Chính bệ hạ vừa nói thích nữ tử mềm mềm ngọt ngào như kẹo bông, tiên nữ nàng đây liên tiếp kể ra ba phi tần ngọt ngào, vậy mà hắn đều không thích.
Hay trọng điểm không nằm ở chỗ ngọt ngào, mà ở chỗ mềm mềm? Mềm mềm rốt cuộc là ý gì đây? Để tiên nữ nàng suy nghĩ kỹ một chút nữa...
Vân Miên nghĩ tới nghĩ lui vẫn không rõ, ngay lúc này Kiêu Chiến bỗng nhiên hứng thú hỏi: “Ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?”