Chương 35: Ăn anh đào

Thiện cảm của Vân Miên đối với Kiêu Vũ lập tức tăng vọt, nàng thản nhiên nhìn sang Kiêu Mị nói: “Đa tạ Mị công chúa ban thưởng nhiều anh đào như vậy, bây giờ ta có thể ăn rồi chứ?”

Kiêu Vũ và Kiêu Mị nghe nàng nói thì ngây người. Nghe giọng điệu của nàng, chẳng lẽ nàng nghĩ mình có thể ăn hết hai giỏ anh đào chỉ trong thời gian một nén hương? Điều này tuyệt đối không thể, trừ phi nàng thật sự là tiên!

Kiêu Mị cười khẩy một tiếng, nhướng mày khinh miệt: “Xem ra là ngươi đói lâu ngày quá rồi, mới tưởng tượng mình có thể nuốt trọn một con bò như thế. Thật không biết lượng sức mình! Nếu ngươi có thể ăn hết hai giỏ anh đào trong một nén hương, bản công chúa sẽ tự phạt một bình rượu!”

“Được thôi, vậy Vân Nhi ăn đây.” Vân Miên nói rồi liền nhấc giỏ anh đào lên, đưa từng quả bỏ vào miệng, thong thả thưởng thức vị ngọt ngào thơm mát.

Kiêu Mị nhìn cây hương mới vừa đốt lên, thầm nghĩ mình chắc chắn thắng!

Nửa nén hương trôi qua, giỏ anh đào trước mặt Vân Miên chỉ mới vơi được hơn phân nửa một chút, hai giỏ vẫn còn khoảng hai phần ba. Kiêu Vũ âm thầm tính toán, cứ theo tốc độ ăn như vậy thì hết một nén hương vẫn còn dư ít nhất một hai trăm quả. Quả thật là khiến người khác nóng ruột đến chết mất!

Ngay lúc này, từ xa có tiếng bước chân vang lên, một thái giám cao giọng thông truyền: “Hoàng thượng giá đáo!”

Kiêu Chiến vừa làm xong lễ Nghênh Hạ, lúc này đã thay thường phục, Kiêu Vũ và Kiêu Mị vội đứng dậy nghênh giá. Kiêu Chiến bước tới ngồi xuống ghế, ánh mắt dừng lại trên người Vân Miên, khẽ cau mày hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế này?”

Vân Miên chỉ liếc nhìn Kiêu Chiến một cái, không trả lời mà tiếp tục cắm cúi ăn anh đào.

Kiêu Mị vội đáp: “Hồi bẩm hoàng huynh, không biết từ đâu xuất hiện một dân nữ lớn mật dám xông vào ngự viên trộm ăn anh đào. Thần muội thấy nàng đáng thương, liền thưởng cho nàng hai giỏ anh đào.”

Kiêu Chiến vừa nghe liền biết chuyện không đơn giản như vậy. Hắn nhìn thấy trước mặt Vân Miên đã hết sạch một giỏ anh đào, nàng cứ ăn tiếp kiểu này chẳng phải sẽ no căng mà chết sao?

Còn nữa, cây hương sắp cháy hết kia là thế nào?

Kiêu Vũ nhỏ giọng giải thích: “Mị nhi bắt nàng ấy ăn hết hai giỏ anh đào trong thời gian một nén hương, nếu không ăn hết sẽ dựa theo số lượng còn dư lại mà phạt đánh.”

Kiêu Chiến vừa nghe đã nổi trận lôi đình, lạnh lùng quét mắt về phía Kiêu Mị. Kiêu Mị lập tức bị ánh mắt lạnh như băng của hoàng huynh dọa sợ đến run rẩy.

Không đợi nàng ta nói thêm, Kiêu Chiến lập tức ra lệnh: “Trẫm đói rồi, đem số anh đào còn lại đến cho trẫm ăn!”

“Tuân mệnh!” Thị vệ vội chạy tới định lấy đi giỏ anh đào còn dở trước mặt Vân Miên. Vân Miên không hiểu Kiêu Chiến đang muốn giải vây cho nàng, cứ tưởng hắn định tranh ăn với mình, lập tức ôm chặt giỏ anh đào vào lòng, gấp gáp nói: “Bệ hạ, số anh đào này là của Vân Nhi, không được cướp!”

“…” Kiêu Vũ và Kiêu Mị đều sững sờ, nghe giọng điệu của Vân Nhi rõ ràng nàng và hoàng huynh chẳng những quen biết mà còn thân thiết không ít.

“Ngươi không no căng bụng sao?” Kiêu Chiến cảm thấy hỗn loạn vô cùng. Hắn thật không nhìn ra, Vân Nhi mảnh mai như vậy mà bụng lại có thể chứa được nhiều anh đào đến thế.

“Không no đâu, Mị công chúa nói nếu Vân Nhi ăn hết trong một nén hương thì nàng sẽ tự phạt một bình rượu, kính nhờ bệ hạ chuẩn bị giúp bình rượu đó nha.” Vừa dứt lời, Vân Miên liền gia tăng tốc độ, hai tay cùng lúc đưa anh đào vào miệng, nhanh gấp ba lần ban nãy.

Mọi người có mặt đều ngây ngốc. Bụng nàng là cái thuyền chắc? Ăn nhiều như vậy mà sao trông chẳng hề có chút dấu hiệu no căng nào?

Kiêu Mị hết nhìn nén hương lại nhìn sang Vân Miên, chẳng bao lâu sau, nén hương cũng cháy cạn mà giỏ anh đào trước mặt Vân Miên cũng trống rỗng, quả thật không còn sót lại một quả nào! Không ngờ nàng thật sự ăn hết, chẳng lẽ nàng đúng là thần ăn chuyển thế?

Kiêu Chiến cau mày càng lúc càng sâu, hắn thật sự rất lo nàng sẽ ăn no tới chết mất.

“Vân Nhi quả thật lợi hại, bản công chúa cam bái hạ phong. Chuyện hôm nay xem như bỏ qua đi. Sắp tới giờ dùng bữa trưa rồi, bản công chúa mời ngươi cùng dùng bữa nhé.” Kiêu Mị chủ động tìm cho mình một bậc thang để bước xuống.

Kiêu Chiến lạnh lùng liếc Kiêu Mị một cái, cao giọng ra lệnh: “Người đâu, đem cho Mị công chúa một bình rượu!”