Chương 34: Ngự viên hoàng gia

Vân Miên đi mãi đi mãi lại lạc đường, nàng bèn hoá thân thành chim hoàng yến, bay lên cao lượn vòng tìm lối. Từ xa xa, nàng thấy một khu vườn rộng, cây cối trong vườn trĩu trịt quả chín mọng, vô cùng hấp dẫn.

Vân Miên nuốt nước miếng một cái, chẳng do dự liền bay thẳng vào trong. Nàng đáp xuống một góc vườn trồng toàn cây anh đào, thấy xung quanh không một bóng người, gan nàng lập tức lớn lên gấp bội.

Vân Miên xoay người một cái, biến về dáng vẻ cung nữ chăm hoa, nhanh tay hái vài quả anh đào bỏ vào miệng.

Ôi trời ơi, quả anh đào ngon tuyệt!

Vân Miên không nhịn nổi, tiện tay hái thêm mấy quả nữa. Đúng lúc này, từ trong lùm cây bất ngờ có một đội thị vệ lao ra, nhanh chóng bao vây lấy nàng, lớn tiếng quát:

"To gan, dám tự tiện xông vào ngự viên hoàng gia trộm ăn trái cây của hoàng thất!"

Cái gì cơ? Đây là ngự viên hoàng gia? Vân Miên hơi choáng váng, vừa mới ăn lén được năm quả, đã bị bắt ngay tại trận, thật quá mất mặt rồi!

Nàng mặc y phục bình dân, nhóm thị vệ kia đương nhiên không nhận ra nàng chính là cung nữ chăm hoa trong hoàng cung. Thấy nàng không nói một lời, bọn họ lập tức áp giải nàng đi.

Chẳng mấy chốc, Vân Miên đã bị đưa tới một khu trang viên rộng lớn, trên cổng có treo tấm biển ghi bốn chữ lớn: "Hoàng gia nông trang."

Đám thị vệ này là thuộc hạ của Mị công chúa. Lúc này, Mị công chúa và Vũ công chúa đang ngồi thưởng thức trái cây mới hái trong nông trang. Thấy thị vệ dẫn theo một cô gái xa lạ đến trước mặt, hai vị công chúa đưa mắt nhìn nhau đầy khó hiểu.

Thị vệ tiến lên bẩm báo: "Bẩm Vũ công chúa, Mị công chúa, vừa rồi thuộc hạ tuần tra vườn cây phát hiện cô gái này đang lén hái trộm anh đào trong vườn. Xin hai vị công chúa định đoạt."

Kiêu Vũ đưa mắt quan sát Vân Miên một lát, hỏi: "Ngươi là ai? Mau khai tên họ!"

"Bẩm công chúa, ta tên là Vân Nhi." Vân Miên vốn định nói rõ mình là cung nữ chăm hoa của ngự hoa viên, nhưng chưa kịp mở lời, đã bị Kiêu Mị cắt ngang:

"Lá gan cũng lớn thật đấy, dám ăn trộm cả cống phẩm hoàng gia! Mau thành thật khai ra, rốt cuộc ngươi đã ăn hết bao nhiêu quả?"

"Năm quả." Vân Miên thành thật giơ năm ngón tay lên.

Kiêu Mị cười lạnh một tiếng, hỏi tiếp: "Anh đào có ngon không?"

Vân Miên gật gật đầu, rất thành khẩn đáp: "Ngon ạ."

Khoé môi Kiêu Mị cong lên vẻ mỉa mai, cao giọng gọi: "Người đâu, mang hai giỏ anh đào tới đây!"

Chỉ trong chốc lát, thị vệ đã bưng tới hai giỏ lớn anh đào tươi vừa hái, đặt ngay trên bàn.

Kiêu Vũ khó hiểu hỏi: "Mị Nhi, muội định làm gì vậy?"

Kiêu Mị nhếch môi cười đầy ác ý, nói: "Nàng ta chẳng phải thích ăn anh đào sao? Bản công chúa sẽ cho nàng ta ăn thoả thích!"

Nói xong, ánh mắt nàng ta chuyển sang Vân Miên, lạnh giọng ra lệnh:

"Bản công chúa cho ngươi thời gian một nén hương, ăn hết sạch hai giỏ anh đào này. Nếu ngươi ăn không sót quả nào, bản công chúa sẽ tha tội cho ngươi. Còn nếu một nén hương cháy hết, số quả còn lại bao nhiêu, sẽ phạt đánh bấy nhiêu roi!"

Vân Miên muốn khóc mà không có nước mắt, người hoàng tộc sao cứ mở miệng ra là muốn đánh roi người khác vậy chứ, lòng thật mệt mỏi quá đi.

Kiêu Vũ nhìn nàng cũng thấy lo thay. Hai giỏ anh đào này ít nhất phải bốn năm trăm quả, cho dù không giới hạn thời gian, e rằng nàng ta cũng khó lòng ăn hết được.

Nếu còn thừa lại chừng hai ba trăm quả, chẳng phải sẽ bị đánh chết tươi hay sao?

Kiêu Vũ vội lên tiếng khuyên can: "Mị Nhi, nàng ta chỉ ăn vụng có năm quả thôi, cũng đâu phải tội chết. Thôi bỏ qua đi. Một lát nữa hoàng huynh sẽ tới, để huynh ấy nhìn thấy cảnh này lại thành trò cười mất."

Kiêu Chiến lúc này đang cử hành lễ nghênh hạ, xong việc sẽ đến ngự viên hoàng gia dùng cơm trưa, tính thời gian thì sắp tới nơi rồi.

"Sợ gì chứ? Hoàng huynh có nhìn cũng chỉ là cười nhạo nàng ta, chứ đâu phải cười tỷ muội chúng ta. Nếu không cho nàng ta nếm chút đau khổ, nàng ta sẽ chẳng biết được sự khác biệt giữa thường dân và hoàng tộc!" Trong giọng nói của Kiêu Mị tràn đầy vẻ kiêu căng của người hoàng gia.

Kiêu Vũ nghe xong, thầm than thở. Nàng vốn muốn tìm cách giúp Vân Miên thoát thân, nhưng Kiêu Mị khí thế hùng hổ, nhất thời nàng cũng chẳng nghĩ ra cách nào để giải vây nữa.