Chương 3: Ngồi trong lòng mà lòng chẳng loạn

“A Vũ, ngươi chỉ cần quản tốt chính mình, chuyện của hoàng huynh không cần ngươi nhọc lòng!” Kiêu Chiến lạnh lùng liếc nhìn Kiêu Vũ, bước trở lại trước án thư, cầm bút tiếp tục phê duyệt tấu chương.

“Hoàng huynh à, mỹ nhân nhiều như vậy, kiểu gì chẳng có một người hợp mắt ngươi. Ngươi cứ chọn lấy một người đi mà! Làm vậy, các đại thần cũng yên lòng rồi!” Kiêu Vũ không chịu bỏ cuộc, lại tiếp tục khuyên can.

Kiêu Chiến chẳng thèm để ý tới lời của Kiêu Vũ, chỉ lạnh giọng ra lệnh với đám phi tần: “Tất cả lui xuống!”

“Vâng, thần thϊếp cáo lui.” Mười tám vị phi tần cúi đầu, ấm ức đồng thanh lui ra.

Điều này khiến Vân Miên sốt ruột không thôi, này, các vị nương nương, các người đừng đi chứ! Đối phó với nam nhân không phải như thế, phải chủ động ra tay, chủ động tấn công, hiểu không hả?

Cái gì mà uốn éo thân mình, đưa mắt quyến rũ, cắn môi thẹn thùng, chủ động lao vào lòng, cứ dùng hết cả lượt đi, ta không tin hoàng đế của các người có thể giữ vững được!

Vân Miên bay lượn giữa không trung, líu ríu kêu không ngừng. Kiêu Vũ liếc xéo con chim hoàng yến, ghét bỏ nói: “Ở đâu ra con chim hoàng yến này vậy? Người đâu, đem nó xuống đi!”

Kiêu Chiến quét mắt nhìn Kiêu Vũ một cái, nhàn nhạt ra lệnh: “Người đâu, mời công chúa Vũ ra ngoài.”

Kiêu Vũ không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào chim hoàng yến, từ trước tới giờ hoàng huynh luôn yêu thương chiều chuộng nàng nhất, thế mà giờ lại vì một con chim mà đuổi nàng đi?

Xem ra lần này hoàng huynh thật sự nổi giận rồi. Nghĩ lại vừa rồi mình đã vô lễ với tôn nghiêm của bậc đế vương, Kiêu Vũ lập tức mềm giọng xuống nước: “Hoàng huynh, huynh đừng giận mà, vừa rồi là Vũ Nhi thất lễ, xin hoàng huynh trách phạt!”

“Lui xuống đi!” Kiêu Chiến giọng điệu không cho phép cự tuyệt.

“Công chúa Vũ, mời!” Lưu công công tiến lên, cúi người cung kính đưa tay ra hiệu mời nàng rời đi.

“Vâng, hoàng muội cáo lui.” Kiêu Vũ thi lễ, dùng khoé mắt lén nhìn hoàng huynh một cái rồi mới bất an rời khỏi.

Kiêu Vũ vừa đi, Vân Miên lập tức cảm thấy nhiệm vụ lần này vô vọng rồi, cơ hội tốt như vậy lại bị lãng phí mất!

Nàng bay xuống đậu trên vai Kiêu Chiến, dùng tiếng chim hỏi: “Này, đối tượng nhiệm vụ, mười tám vị mỹ nhân kia người nào cũng dung mạo tuyệt sắc, thân hình uyển chuyển, ngươi vậy mà còn ngồi trong lòng không loạn được, quả thật không bằng cầm thú, trời đất không dung mà!”

“Ngươi cứ chiếm giữ như vậy mà không làm gì, truyền ra ngoài nhất định sẽ bị đám giống đực vây đánh đó!”

“Ta nói cho ngươi biết, hoàng đế không biết chia đều mưa móc chính là lưu manh!”

Trong tai Kiêu Chiến, tiếng của chim hoàng yến còn dễ nghe hơn chim oanh, tựa như âm thanh thiên nhiên, rửa sạch mọi mệt mỏi của cả ngày dài.

Với hắn mà nói, tiếng người ồn ào lại giả dối, miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo, chẳng bằng tiếng chim kêu thanh thật này.

Tốt lắm, con chim này, hắn nhất định sẽ nuôi!

Kiêu Chiến đưa tay bắt lấy chim hoàng yến trên vai, tự nói với chính mình: “Ngươi hỏi vì sao trẫm có thể ngồi trong lòng mà không loạn?”

Vân Miên lập tức gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Trong mắt Kiêu Chiến hiện lên một tia vui mừng, không ngờ con chim hoàng yến này lại có thể hiểu lòng người!

Quả thật rất tốt! Trong cả cung điện rộng lớn này, hắn đến một người có thể thật lòng trò chuyện cũng chẳng có, nay có con chim biết thông hiểu lòng người ở cạnh bên, kể cũng không tồi.

Hắn nhẹ nhàng vuốt vuốt bộ lông trên lưng con chim, mắt lớn đối diện mắt nhỏ của chim, hạ thấp giọng hỏi: “Ngươi thật sự cho rằng trẫm ngồi trong lòng mà không loạn sao?”

Không đợi Vân Miên trả lời, hắn lại thở dài tự nói: “Trẫm là… không được!”

Vân Miên nghe xong thiếu chút nữa rớt cả tròng mắt, cái gì cơ? Nàng không nghe nhầm chứ? Không được? Cái gì không được? Là phương diện nào không được?

Đường đường là vua một nước, thế mà lại không được? Này này này… Đối tượng nhiệm vụ à, cho dù ngươi thật sự không được thì cũng không nên trực tiếp nói ra như vậy chứ, ngươi không cần mặt mũi nữa sao?

Vân Miên bay xuống đứng trên đùi Kiêu Chiến, nghĩ mãi cũng không ra.

Nói tới thì, trước lúc ngất đi, nàng vô tình nhìn thấy thứ không nên thấy.

Xem ra thì đâu có giống là không được đâu? Khụ khụ… Nếu cái đó gọi là không được, vậy lúc được thì chẳng phải là… Nghĩ tới đây, mặt Vân Miên đã đỏ như trái táo chín mọng.

Kiêu Chiến đưa tay tóm lấy con chim hoàng yến đang đậu trên đùi, siết trong lòng bàn tay, ánh mắt lạnh lẽo kề sát vào nàng: “Con chim háo sắc này, ngươi có phải đang có ý nghĩ gì đó không nên có với trẫm hay không?”