Chương 28: Nhẹ tay với trẫm một chút!

Vân Miên rất muốn đấm cho hắn một trận, nhưng lại không thể làm gì được. Nàng hít sâu một hơi, bị hắn chọc tức đến mức hết cả giận, bèn giơ ngón trỏ bên tay phải ra, dịu giọng nói:

"Bệ hạ, tay phải của Vân Nhi bị thương rồi, ngài có thể để người khác giúp ngài bôi thuốc được không?"

Trùng hợp đến thế ư? Vừa hay lại bị gai hoa đâm trúng ngón trỏ phải? Hừ, trẫm đoán ngươi cố ý. Trẫm lại càng muốn chính tay ngươi bôi thuốc cho trẫm.

"Trẫm cho phép ngươi dùng tay trái," Kiêu Chiến lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt đế vương uy nghiêm khiến Vân Miên không thể kháng cự. Nàng ngoan ngoãn rửa sạch tay, cầm lấy bình mật ong, ngón tay trái chấm mật rồi bôi lên trán hắn.

Đối tượng nhiệm vụ à, ngươi đẹp trai thì đẹp trai thật đấy, nhưng chọc tức người khác thì cũng giỏi không kém. Bản tiên nữ tạm thời nhịn ngươi thêm vài hôm nữa, ngươi cứ chờ đấy!

Lần trước bôi thuốc cho hắn, Vân Miên còn si mê hoa mắt, hôm nay thì vừa tức vừa giận, tay cũng bất giác mạnh thêm vài phần. Kiêu Chiến lập tức khàn giọng nhắc nhở:

"Nhẹ tay với trẫm một chút!"

Nhẹ tay ư? Kiêu Chiến, ngươi còn dám mở miệng bảo bản tiên nữ nhẹ tay? Đường đường là tiên tử đẹp nhất thiên giới, lại bị một phàm nhân như ngươi đùa bỡn xoay vòng vòng, ta không đấm ngươi một trận đã là may lắm rồi đấy!

Trong lòng nàng nghĩ vậy, nhưng nào dám biểu lộ ra ngoài. Nàng lập tức đổi sang vẻ mặt dịu dàng nhất có thể, nhẹ giọng hỏi:

"Vâng, bệ hạ, thế này đã vừa ý ngài chưa?"

Vành tai Kiêu Chiến hơi đỏ lên một chút nhưng rất nhanh liền khôi phục vẻ lạnh lùng, hờ hững đáp: "Tạm được."

Vân Miên nghe xong chỉ muốn trợn mắt. Vừa ý thì nói vừa ý, không vừa ý thì nói không vừa ý, cái gì mà "tạm được"? Thôi bỏ đi, không thèm chấp nhặt với hắn!

Kiêu Chiến lúc này đang thầm suy ngẫm những lời hôm nay chim hoàng yến nói với hắn: "Đừng nghĩ nữ nhân phức tạp như vậy, trên đời này chẳng có nam nhân nào xuất sắc hơn ngươi, chỉ cần ngươi nguyện ý, nữ nhân nào cũng sẽ hết lòng hết dạ với ngươi."

Kiêu Chiến nhìn thẳng vào mắt Vân Miên, cố ý phát ra chút ánh mắt mê hoặc, muốn xem thử có đúng như chim hoàng yến nói hay không. Nếu hắn thật sự muốn, liệu nữ nhân trước mắt có sẵn sàng hết lòng hết dạ với hắn?

Vân Miên bị hắn nhìn chằm chằm đến đỏ bừng cả mặt, tim đập rộn ràng, hơi thở cũng trở nên khó khăn. Này, bệ hạ, làm ơn thu ánh mắt quyến rũ chết người kia của ngươi lại đi, bản tiên nữ định lực rất kém đó!

Thấy nàng càng lúc càng đỏ mặt, ánh mắt Kiêu Chiến lại càng thêm trắng trợn, lưu luyến trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng. Vân Miên chịu hết nổi, đành phải nhắm mắt lại, mắt không thấy tâm không phiền.

"Bôi lệch rồi." Kiêu Chiến cong môi cười khẽ, nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng dẫn dắt ngón tay nàng bôi thuốc lên mặt hắn.

Tim Vân Miên đập càng lúc càng nhanh. Bàn tay hắn nắm lấy tay nàng, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay lan tới tận đáy lòng. Nàng mơ hồ cảm nhận được trong không khí phảng phất hương vị ngọt ngào của kẹo bông, thật khiến người ta say lòng.

Thời gian như chậm lại, cả thế gian chìm vào yên lặng, chỉ còn vang vọng âm thanh "thình thịch" từ hai trái tim, cùng hơi ấm dịu dàng nơi đầu ngón tay chạm nhau.

Bôi mãi một hồi lâu mới tới môi hắn, Vân Miên chợt nhớ lại mình đã từng hôn lên đôi môi có đường cong hoàn mỹ này... À không, chính xác là truyền tiên khí mới đúng, nghĩ đến đó mặt nàng càng thêm đỏ bừng.

Kiêu Chiến đột nhiên khẽ cắn đầu ngón tay nàng, coi như trừng phạt vì nàng dám phân tâm. Vân Miên giật mình như bị điện giật, vội rụt tay lại, mở mắt ngước nhìn hắn, trong giọng nói vừa ngượng ngùng vừa xen chút chất vấn:

"Bệ hạ, ngài cố ý phải không?"

"Ai bảo ngươi bôi thuốc cho trẫm mà còn phân tâm, hửm?" Kiêu Chiến nhìn dáng vẻ e thẹn của nàng, trong lòng vô cùng vui vẻ.

"Bệ hạ à, thật ra với thời gian này, ngài tự bôi cũng đã xong tám trăm lượt rồi. Vân Nhi còn rất nhiều việc chưa làm xong, nếu không còn gì khác, ta xin phép cáo lui trước." Vân Miên lúc này chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi tầm mắt hắn, trái tim nhỏ bé của nàng sắp chịu không nổi rồi.

Kiêu Chiến lạnh lùng cất giọng ra lệnh: "Ngày mai giờ này, tự đến Long Tê Cung gặp trẫm!"

Vẫn phải đến nữa à? Có thể nào không đi được không vậy? Vân Miên thật muốn giả chết luôn cho xong, trong lòng dù nghĩ thế, nhưng ngoài miệng vẫn ngoan ngoãn vô cùng:

"Dạ, bệ hạ."