Thất Đồng xách cái l*иg chim từ nóc điện bay xuống, nhẹ nhàng đáp xuống trước cửa tẩm cung của hoàng đế, vừa cười vừa lẩm bẩm: “Nhóc con, rốt cuộc cũng bắt được ngươi rồi, ngươi đúng là tinh nghịch quá mức, hại bệ hạ phải tìm kiếm khắp nơi!”
“...” Chim hoàng yến trừng mắt nhìn Thất Đồng một cái, đáng tiếc tên kia thần kinh thô ráp, hoàn toàn không nhận ra chút nào sự bất mãn của nàng tiên nhỏ.
Chẳng bao lâu sau, Thất Đồng đã đem chim hoàng yến giao tới trước mặt Kiêu Chiến.
Lúc này Kiêu Chiến vừa thay xong y phục chuẩn bị đi ngủ, hắn đưa tay lấy chim hoàng yến ra khỏi l*иg, một tay nắm chặt thân chim, tay kia lại còn vỗ vỗ lên mông nàng, cau mày trách móc: “Ngươi quên rồi ư, ngươi là chim hoàng yến do trẫm nuôi, không được phép của trẫm, không được tự ý bay đi, hiểu chưa?”
Vân Miên xù lông, bùng nổ tức giận. Xưa nay chưa từng có ai dám vỗ vào mông bản tiên nữ như vậy! Chưa từng có! Đối tượng nhiệm vụ, ngươi cứ đợi đấy cho ta!
“Kiêu Chiến, ngươi còn biết xấu hổ không hả? Cánh mọc trên thân bản tiên nữ, bản tiên nữ thích đi lúc nào thì đi lúc ấy, có giỏi thì ngươi trói ta lại đi!” Vân Miên hung dữ mổ mổ vào tay Kiêu Chiến để phản đối.
Kiêu Chiến dường như nghe hiểu lời nàng nói, thản nhiên ra lệnh: “Người đâu, mang một sợi dây nhỏ tới đây.”
“Hả? Bệ hạ, ngươi thực sự định trói bản tiên nữ lại? Ngươi… ngươi… ngươi quá đáng rồi đấy!” Vân Miên không thể tin nổi một Kiêu Chiến lạnh lùng cao ngạo lại có lúc trẻ con tới mức này. Thật muốn đánh hắn một trận!
Chẳng bao lâu, công công bên cạnh liền mang tới một sợi dây đỏ nhỏ. Kiêu Chiến thật sự không nói đùa, hắn lấy một đầu dây thắt nút chết trên chân chim hoàng yến, còn đầu dây kia thì vòng thành một cái khuyên nhỏ, móc luôn vào đầu ngón tay.
Cuối cùng, hắn lại còn nghiêm túc căn dặn: “Tối nay không được phép đi đâu hết, cứ ở lại đây cùng trẫm trò chuyện!”
“Phi! Trò chuyện cái đầu ngươi ấy, ta là chim, ngươi là người, có gì mà trò chuyện chứ? À không đúng, ta là tiên nữ cao quý, ngươi chỉ là một phàm nhân, chẳng có chuyện gì để nói cả. Không trò chuyện!” Vân Miên bay qua bay lại để phản đối, nhưng nàng cứ hễ bay ra xa một chút, Kiêu Chiến lại cong ngón tay kéo dây trở lại, hệt như đang thả diều.
Ngự tiền đại tổng quản đứng bên cạnh lặng lẽ lau mồ hôi, nhẹ nhàng lui ra ngoài. Trong lòng ông âm thầm than vãn: Bệ hạ, nô tài thấy ngài bệnh tình khá nặng rồi, thuốc tuyệt đối không thể ngừng đâu!
Tẩm cung rộng lớn chỉ còn lại mỗi Kiêu Chiến và Vân Miên. Kiêu Chiến bước tới ngồi xuống bên bàn trà, một bên chậm rãi rót rượu, một bên khẽ lẩm bẩm với chính mình: “Trẫm hoài nghi nụ hôn đầu của trẫm đã mất rồi, nhưng trẫm lại chẳng có chứng cứ gì cả.”
“Đối tượng nhiệm vụ, ngươi mất nụ hôn đầu thì liên quan gì tới bản tiên nữ? Ơ… Khoan, mất từ khi nào vậy nhỉ?” Vân Miên nói tới đây, đột nhiên nhớ lại cái đêm nàng truyền tiên khí kia, chợt hiểu ra lời Kiêu Chiến vừa nói là có ý gì.
Vân Miên cuống quýt biện minh cho bản thân: “Kiêu Chiến, đó chỉ là truyền tiên khí thôi! Bản tiên nữ đang cứu ngươi đấy, ngươi ngàn vạn lần đừng nghĩ là thật nhé~ Dù sao thì bản tiên nữ cũng sẽ không chịu trách nhiệm đâu!”
Kiêu Chiến không ngờ một câu nói vu vơ của mình lại khiến chim hoàng yến phản ứng dữ dội tới vậy. Trong đầu nó rốt cuộc chứa đựng thứ gì thế này? Nếu có thể nghe hiểu lời nó nói chắc hẳn sẽ rất thú vị đây.
Bình rượu trong tay Kiêu Chiến chính là nửa bình tiên tửu mà hôm nay hắn dùng kiếm hứng được ngoài hậu hoa viên. Hắn rót đầy một ly, đưa lên mũi ngửi thử, trong lòng khẽ thán phục: hương thơm này đúng là tuyệt hảo.
Lại ngửi thêm hai cái, Kiêu Chiến càng cảm thấy mùi hương này hơi quen thuộc, dường như đã gặp ở đâu đó, nhưng đáng tiếc nhất thời không thể nhớ ra được.
Kiêu Chiến nâng chén rượu trước mặt, ngửa đầu uống cạn một hơi. Vân Miên đột nhiên nhớ ra: thứ mà Kiêu Chiến đang uống chính là tiên tửu, ngay cả ong bắp cày uống vào mà còn tu luyện được, cơ duyên tốt thậm chí còn có thể thành tinh.
Phàm nhân uống vào lập tức mở ra thiên phú.
“Này, đối tượng nhiệm vụ, loại rượu này không thể uống bừa đâu!” Vân Miên vốn định ngăn cản Kiêu Chiến, nhưng căn bản chẳng kịp. Sau khi Kiêu Chiến uống hết chén đầu tiên, trong cơ thể liền xuất hiện một luồng năng lượng kỳ lạ. Hắn bắt đầu mơ hồ nghe hiểu được một phần nhỏ trong những tiếng chim hoàng yến đang ríu rít bên tai…