Đàn ong vò vẽ hung hãn lao tới công kích Kiêu Chiến. Hắn một tay cầm vò rượu, một tay vung kiếm chém đám ong. Đám thị vệ thấy vậy lập tức xông tới hộ giá.
Bầy ong nhận thấy tình thế bất lợi, lập tức bỏ chạy tán loạn. Đáng thương thay, trên mặt Kiêu Chiến đã kịp nổi lên bốn cục u đỏ: một cái ngay giữa trán, một ở má trái, một ở má phải, và một cái ở ngay môi.
Đợi khi đàn ong vò vẽ bay mất, thị vệ liền áp giải Vân Miên tới trước mặt Kiêu Chiến, cung kính bẩm báo: "Bệ hạ, thích khách này nên xử trí thế nào ạ?"
Dù mặt bị đốt đến sưng vù, nhưng Kiêu Chiến cũng không nổi giận. Hắn vẫn mang dáng vẻ thản nhiên như núi Thái Sơn sụp đổ trước mắt cũng không biến sắc, lạnh lùng ra lệnh với Vân Miên: "Ngẩng đầu lên."
Lúc này, Vân Miên thật sự chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống. Nếu biết sớm tổ ong vò vẽ nằm ngay bên Long Tê Cung, đánh chết nàng cũng chẳng nhận lời đi tìm mật ong gì đó cho Tuyết Phi làm gì! Bây giờ thì hay rồi, đúng là có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Nàng vừa ngẩng đầu nhìn thoáng qua mặt Kiêu Chiến, lập tức suýt bật cười khi thấy bốn cái u nổi rất đều đặn trên mặt hắn, nhưng nàng nhất định không thể cười.
Dù trên mặt đối tượng nhiệm vụ rõ ràng viết: "Trẫm không giận", nhưng khí thế lạnh lùng, sát khí ngùn ngụt quanh người hắn thật đáng sợ! Nàng vẫn nên cố gắng không chọc giận hắn thì hơn.
Vân Miên ý thức sống còn mạnh mẽ, lập tức giơ ra chai mật ong đang cầm trong tay, run run giải thích:
"Bệ hạ, ta là Vân Nhi, cung nữ chăm hoa ở Ngự Hoa Viên, do Tuyết Phi nương nương sai đi lấy mật ong để trị sẹo, tuyệt đối không phải thích khách, xin bệ hạ minh xét!"
Các thị vệ nghe xong âm thầm nghĩ bụng: "Cô nàng cung nữ này thật sự quá bình tĩnh rồi! Đối diện ánh mắt muốn gϊếŧ người của bệ hạ mà không sợ đến mức tè ra quần, thật sự bội phục!"
Kiêu Chiến lạnh lùng nhìn nàng một lát rồi hạ lệnh: "Lôi xuống, dùng cung quy xử trí."
Bệ hạ, ngài đang nói đùa phải không vậy? Xử theo cung quy chẳng lẽ là muốn chém đầu ta sao? Tuy không thể chết thật, nhưng nếu để đồn ra ngoài thì thật mất mặt cho tiên nữ như nàng.
Thấy mình sắp bị thị vệ kéo đi, Vân Miên vội vàng mở nắp chai mật ong, yếu ớt lên tiếng đe dọa: "Bệ hạ khoan đã! Mật ong của ong vò vẽ này có thể trị khỏi vết thương trên mặt ngài đấy. Nếu ngài không cho ta cơ hội lập công chuộc tội, vậy... ta sẽ uống hết chỗ mật ong này!"
Các thị vệ nghe xong toát hết cả mồ hôi lạnh. Cô nương này thật to gan, dám ngang nhiên uy hϊếp cả hoàng đế, cô xong đời rồi!
Quả nhiên, Kiêu Chiến nhíu mày, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào nàng, gằn từng chữ: "Ngươi đang uy hϊếp trẫm?"
Vân Miên thầm nghĩ, bản tiên nữ đây uy hϊếp ngươi thì đã làm sao? Cùng lắm không làm nhiệm vụ này nữa là được, hừ!
Thế nhưng ngoài mặt nàng vẫn vô cùng tủi thân, đáp lí nhí: "Bệ hạ, chuyện này cũng đâu hoàn toàn do lỗi của Vân Nhi. Ta vốn là hảo tâm đi giúp Tuyết Phi nương nương lấy mật ong, nếu không phải do bệ hạ bất ngờ vung kiếm khiến ta ngã từ trên cây xuống, vừa ngã đau lại còn bị lôi đi xử theo cung quy, ngài như thế chẳng phải quá vô lý rồi sao?"
Các thị vệ nghe xong liền cảm thấy trời đất đảo lộn, nội tâm thầm thán phục: "Cô nương à, ai cho cô cái lá gan lớn thế, dám đứng trước mặt bệ hạ lý luận đúng sai? Cô thắng rồi!"
Quả nhiên, Kiêu Chiến nghe xong thì như vừa nghe được chuyện khôi hài nhất thiên hạ, lạnh lùng hừ một tiếng, hiếm khi nổi lên chút hứng thú hỏi: "Trẫm không nghe nhầm đấy chứ? Ngươi đang đứng đây giảng đạo lý với trẫm sao?"
Vân Miên cảm thấy nàng mà nói thêm nữa chắc chắn sẽ bị chém đầu, thế là vội vàng đảo mắt hai vòng, nhanh trí chuyển chủ đề: "Bệ hạ, mặt ngài có đau không? Hay là cứ dùng mật ong bôi lên trước đã? Sau đó ngài muốn xử trí ta thế nào cũng được."
Kiêu Chiến quả nhiên bị nàng thành công dời đi lực chú ý. Nghe nàng nhắc đến, hắn lập tức cảm thấy bốn chỗ trên mặt nóng ran, đau nhức vô cùng. Gương mặt anh tuấn như hắn, nếu để lại sẹo thì thật đáng tiếc!
"Chuẩn!" Kiêu Chiến vừa dứt lời, lập tức có người mang long ỷ tới. Hắn đường hoàng ngồi xuống, lạnh lùng ra lệnh với nàng: "Còn không mau qua đây bôi thuốc cho trẫm?"
Gì cơ? Muốn ta tự tay bôi thuốc sao? Vân Miên ngây người trong giây lát, nhưng rất nhanh sau đó đã ngoan ngoãn chạy tới, vẻ mặt cực kỳ lấy lòng.