Chương 13: Giải vây

Vân Miên nhớ tới việc hôm qua nàng đã truyền tiên khí cho Kiêu Chiến, trên mặt bất giác nóng bừng lên.

Bản tiên nữ đây vì cứu người mà ngay cả nụ hôn đầu cũng hy sinh mất rồi, thật sự là đáng ca ngợi, đáng cảm động mà!

Mẫu nương thần tiên à, cuối năm ngài có muốn cân nhắc trao cho thuộc hạ cái giải thưởng "Tiên tử Sinh Nở tận tụy nhất năm" không?

Vân Miên còn đang đắm chìm trong tưởng tượng thì Thôi công công với khuôn mặt đầy vết ong đốt đã dẫn theo đám thuộc hạ, hùng hổ tiến về phía này, lớn tiếng mắng chửi: “Con nha đầu chết tiệt kia, ngươi dám trêu đùa tạp gia, xem ta có lột da ngươi ra không!”

Vân Miên vừa mới biến về thân người, chưa hoàn toàn thích ứng với thân phận mới, vừa nhìn thấy Kiêu Chiến đã mặc định mình vẫn là chim hoàng yến mà hắn nuôi. Gặp nguy hiểm, nàng liền theo bản năng trốn ngay ra sau lưng Kiêu Chiến, dáng vẻ e lệ như một chú chim nhỏ nép người vào chủ.

Các thị vệ ẩn thân gần đó chứng kiến cảnh này, mắt ai nấy trợn tròn kinh ngạc. Trên người hoàng thượng mỗi một lỗ chân lông đều viết rõ bốn chữ “người lạ chớ gần”, vậy mà cô cung nữ chăm hoa này lại lớn gan quá mức, dám đem hoàng thượng ra làm bia đỡ đạn.

Trong toàn bộ hoàng cung này, dám dựa gần hoàng thượng như vậy, ngoài con chim hoàng yến kia ra thì nàng cung nữ này đúng là người đầu tiên.

Thôi công công đuổi đến nơi, khuôn mặt vốn hung hăng như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, nhưng vừa nhìn thấy người đứng trước mặt Vân Miên lại chính là hoàng thượng thì lập tức ngây người, lắp bắp quỳ xuống: “Bệ… Bệ hạ… nô tài tham kiến bệ hạ!”

Kiêu Chiến không quen đứng gần nữ nhân đến vậy, hắn vô thức nhích sang bên cạnh một bước để tránh né Vân Miên. Thấy vậy, Vân Miên vội níu chặt lấy cánh tay hắn, dáng vẻ như chú chim nhỏ bị kinh sợ: “Bệ hạ, cứu ta với!”

Kiêu Chiến nhìn xuống bàn tay nhỏ đang túm lấy mình, trong lòng bất giác nghĩ thầm: Cung nữ chăm hoa này chẳng những không sợ hắn, mà kỳ lạ hơn là hắn lại cảm thấy có chút thân thiết đối với nàng.

Thân thiết thì thân thiết, nhưng uy nghiêm của đế vương thì vẫn phải giữ, hắn lạnh lùng nói: “Còn không buông ra, đôi tay này không muốn giữ nữa à?”

Mọi người thay nàng cung nữ kia mà đổ mồ hôi lạnh, chỉ cần bệ hạ hạ lệnh một tiếng, đôi tay của nàng ta liền không còn nữa.

Bệ hạ thật dữ quá đi mất! Vân Miên bất mãn lầm bầm trong lòng, nhưng tay buông ra còn nhanh hơn bất cứ ai.

Vốn dĩ Kiêu Chiến chẳng muốn quản chuyện nhàn sự, nhưng không hiểu sao lại muốn giúp nàng cung nữ này giải vây, hắn lạnh lẽo liếc mắt nhìn Thôi công công, khí thế uy nghiêm: “Chuyện gì xảy ra?”

“Hồi… hồi bẩm bệ hạ, Tuyết Phi nương nương dùng hoa nhài do cô nương Vân Nhi chăm sóc để ngâm mình, kết quả toàn thân nổi mẩn dị ứng... Tuyết Phi nương nương sai nô tài đến tìm Vân Nhi cô nương để đòi công đạo… Ai ngờ, nô tài lại bị nàng ta trêu đùa một phen... Hu hu... nô tài thật là khổ mà…” Thôi công công hoảng sợ toát mồ hôi lạnh, tay vừa sờ sờ khuôn mặt sưng vù vì ong vò vẽ đốt, vừa nước mắt nước mũi dàn dụa kêu oan.

Không đợi Vân Miên giải thích, Kiêu Chiến đã không kiên nhẫn nổi, lạnh lùng cắt ngang, ngắn gọn ra lệnh: “Về chuyển lời với Tuyết Phi, chuyện này dừng ở đây!”

Thôi công công trong lòng chỉ biết kêu trời than đất, bệ hạ ơi là bệ hạ, sao người không hỏi rõ phải trái gì mà đã bênh vực cô cung nữ kia rồi? Ta đây cũng không biết, cũng không dám hỏi, ai bảo người là thiên tử chứ!

Thôi công công lau nước mắt cay đắng, nơm nớp lo sợ đáp: “Vâng, nô tài tuân chỉ, nô tài cáo lui!”

Đợi đám người Thôi công công xám mặt rút lui, độ thiện cảm của Vân Miên dành cho Kiêu Chiến lập tức tăng vọt. Nàng bắt chước dáng vẻ cung nữ trong cung, cung kính thi lễ với hắn rồi nghiêm chỉnh nói: “Vân Nhi đa tạ bệ hạ giải vây.”

Kiêu Chiến liếc mắt hờ hững nhìn nàng một cái, rồi chậm rãi ngẩng đầu quan sát cây cối trong Ngự Hoa Viên, tựa như đang tìm kiếm thứ gì đó, một lát sau mới hỏi: “Ngươi làm việc ở Ngự Hoa Viên, có từng thấy một con chim hoàng yến không?”

Vân Miên nghe xong vừa vui mừng vừa xúc động, bệ hạ đêm hôm thế này chạy tới Ngự Hoa Viên, hóa ra là đến tìm nàng sao? Hì hì, đáng tiếc là giờ nàng đang mang hình dáng của Vân Nhi, bệ hạ không nhận ra nàng rồi.