Cô nhớ rõ tạo hình được làm ra, cô cũng cảm thấy mình thật xinh đẹp, nhưng đối phương cũng thật sự là quá bình thản, không có tình cảm mãnh liệt gì cả.
Thịnh Thời Quân đột nhiên nhíu mày: "Bên trong cô mặc đồ lót dài mùa thu và quần tất à?"
Vưu Cầu Cầu nhỏ giọng giải thích: "Vâng, đồ lót."
Váy là kiểu khoe lộ cánh tay, tuy rằng bây giờ vẫn là mùa hè, nhưng Vưu Cầu Cầu lo lắng đến lễ trao giải vào buổi tối sẽ lạnh nên vẫn mặc áσ ɭóŧ màu da vào. Cô suy nghĩ nhìn cũng nhìn không ra mà ta.
Không phải ai cũng nói trai thẳng đều không phân biệt được sao?
Thợ trang điểm nghe thấy giọng Thịnh Thời Quân cũng chạy tới, nhìn thấy áσ ɭóŧ bên trong Vưu Cầu Cầu cũng hiện vẻ mặt ghét bỏ: "Bà cô của tôi ơi, sao bà lại nhân lúc tui chưa chuẩn bị lại mặc cái này vào?"
Áσ ɭóŧ và quần tất cứu mạng của Vưu Cầu Cầu bị buộc phải cởi ra.
Cô được xe Volkswagen của Thịnh Thời Quân đưa đến sự kiện lễ trao giải.
Vưu Cầu Cầu cảm thấy mình nên nói gì đó, vì thế cô hắng giọng một cái.
"Tổng giám đốc Thịnh, cảm ơn anh đã cho em cơ hội này."
Người đàn ông: "Không cần cảm ơn."
"Tổng giám đốc Thịnh, bộ váy này có phải rất đắt không?"
"Em đúng là biết hàng đó, là mượn của nhà thiết kế lẻ, ngàn vạn lần đừng làm hỏng nó."
Xuyên qua kính chiếu hậu Thịnh Thời Quân có thể nhìn thấy Vưu Cầu Cầu mặc chiếc váy này cẩn thận từng li từng tí, anh vô thức nhếch môi, lập tức nghe được Vưu Cầu Cầu thì thầm nói.
"Vậy tổng giám đốc Thịnh, anh đi bán nhan sắc của mình sao?"
Thịnh Thời Quân:?
Cũng không trách Vưu Cầu Cầu nghĩ như vậy vì chủ yếu là ông chủ mới của các cô vừa nghèo vừa keo kiệt, cũng chỉ có một khuôn mặt đẹp trai, muốn mượn váy không phải chỉ có thể đi bán nhan sắc của anh sao?
Thịnh Thời Quân không muốn nói chuyện với Vưu Cầu Cầu nữa, nếu tiếp tục nói chuyện với cô, anh sợ hai người trực tiếp đi đến nơi xe hư người chết.
Đương nhiên Thịnh Thời Quân không quên dặn dò Vưu Cầu Cầu: "Xuống xe nhớ cởϊ áσ khoác ra."
Không có đồ lót mùa thu và quần tất, nhưng không hiểu sao cô lại có thể tìm ra một chiếc áo khoác xấu xí khác tới được.
Vưu Cầu Cầu: "Ồ." Câm miệng vui vẻ chơi điện thoại, cô cũng không muốn nói nhiều như vậy.
Không có Vưu Cầu Cầu quấy Thịnh Thời Quân, xe vẫn rất thuận lợi đến điểm sự kiện, Thịnh Thời Quân khoát tay áo, ý bảo Vưu Cầu Cầu có thể lăn xuống.
Lần này ngược lại là anh không có gì phải lo lắng, bởi vì chuyện một người như Vưu Cầu Cầu bị phỏng vấn là không có khả năng, vận khí tốt thì có thể sẽ bị chụp mấy tấm ảnh, sẽ không có bất cứ điều gì để cô phải hành động liều lĩnh .
Bán nhan sắc, chuyện thiệt thòi này mà cô cũng suy nghĩ ra được.
Lúc này điện thoại Thịnh Thời Quân đặt ở ghế lái phụ vang lên.
Tin nhắn wechat, đến từ bà chủ phòng studio anh đã mượn váy cho Vưu Cầu Cầu.
[Tổng giám đốc Thịnh tối nay có rảnh cùng nhau ăn một bữa cơm không?]
Thịnh Thời Quân nhìn tin nhắn này, trong đầu không hiểu sao lại hiện lời Vưu Cầu Cầu nói lúc nãy không lâu: "Là do anh đi bán nhan sắc của mình sao?"