Chương 19.2: Sao Ta Có Thể Không Nhận Ra Muội Ấy

"Sao muội ấy lại ở đây?"

Sao người này lại ở đây?

Khương Niên sững người, cậu cẩn thận kéo nhẹ tay áo Khang thị rồi hạ thấp giọng: "Mẹ... có chuyện gì vậy? Đó không phải... tỷ tỷ của con sao?"

Khang thị nắm lấy tay Khương Niên rồi nhắm mắt lại thở dài: "Con nhớ lấy, con bé... vẫn sẽ mãi mãi là tỷ tỷ của con."

Khương Niên dường như đã hiểu ra được gì đó, đầu ngón tay cậu run rẩy, nước mắt đột nhiên dâng trào.

Sáng nay, lúc Thôi lang đến gặp riêng mẹ, cậu đã thấy rất bất ngờ, nhớ lại mẹ lúc đó có vẻ cũng bất ngờ không kém.

Chuyện mà họ nói đến lúc ấy chắc là chuyện này... nhưng đây là tỷ tỷ của cậu mà... tỷ tỷ của cậu.

Khang thị nắm tay con trai: "Ta đói rồi, con đi ăn bánh thang với ta đi."

Khương Niên không tự nguyện lắm nhưng vì không muốn mẹ phải khó chịu nên vẫn đành theo sau, đi được một bước thì ngoái đầu nhìn lại ba lần.

Sau khi Lăng Vĩnh thoải mái khóc một trận, vẻ đau khổ trên gương mặt hắn ta đã không còn, hoặc chí ít đã thành công đè nén lại. Duy chỉ có đôi mắt ấy vẫn đỏ hoe, giọng nói mang theo nỗi nghẹn ngào: "Nhu nương... sao lại ở đây?"

Thôi Hoàn không trả lời ngay lập tức mà nhìn sang Vũ Viên.

Vũ Viên khẽ gật đầu tỏ ý tùy y quyết định, đêm nay đưa Thôi Hoàn đến đây cốt là để mọi thứ càng sáng tỏ hơn.

Tuy rằng que trúc là là do hắn phát hiện ra, mảnh giấy cũng là do hắn gửi nhưng để Khang thị biết chuyện, đồng thời chấp nhận nó thì phải cần có Thôi Hoàn - y xứng đáng được như thế.

Thôi Hoàn nhìn về phía Lăng Vĩnh, hỏi: "Bộ hài cốt trong nhà ta, là do ngươi đem đến phải không?"

Chuyện đã tới nước này, Lăng Vĩnh muốn giấu giếm, cũng chẳng thể giấu được nữa: "Phải, ta cứ ngỡ đó mới là..."

"Ta không biết… nếu ta biết, ta..."

"Lúc Đồ binh tào hỏi ngươi, ngươi không hề phối hợp..." Thôi Hoàn nhắc nhở: "Lúc ấy ngươi đã nhận ra rồi sao?"

"Không, ta chưa từng gặp muội ấy, Đồ binh tào hỏi về Chước nương tử nên ta cũng không biết đó là Nhu nương. Nếu ta biết..." Môi Lăng Vĩnh tái nhợt, chẳng biết là đang hối hận vì đã không nói thật hay là hối hận vì đã không đến sớm hơn để gặp Nhu nương.

Bọn họ đã từng cách nhau gần đến thế, gần đến thế...

"Ta không phối hợp là bởi vì chuyện của "Chước nương tử" không liên quan đến ta, bọn ta không hề có qua lại. Nếu như ta biết Chước nương tử chính là Nhu nương sớm hơn thì đã đi tìm muội ấy từ lâu rồi, sao có thể để muội ấy gặp chuyện cơ chứ. Ở thành Trường An này, ta chỉ xem như có quen biết với Phong nương tử..."

Nói đến chuyện này, sắc mặt của hắn ta thoáng thay đổi.

Hắn ta cắn chặt răng: "Biểu muội của ta đã gặp chuyện từ mười năm về trước, ta khó khăn lắm mới dò la được một ít thông tin. Cái chết năm đó của muội ấy chắc chắn có liên quan đến tên phu quân kia, cho nên ta mới muốn tìm ra sự thật. Ta muốn nhắc nhở những người gặp phải chuyện giống như biểu muội của ta hãy cẩn thận với Bì Thừa Minh. Ban nãy, tại sao các người..."

Thôi Hoàn: "Gã ta không nhất định là hung thủ."

Lăng Vĩnh có chút kích động: "Sao ngươi biết là không phải! Người là do gã ta cưới về, là do gã ta không chăm sóc chu đáo nên mới hại chết thê tử, gã ta đáng chết!"

Thôi Hoàn: "Ngươi cũng đã nói với Phong nương tử như thế sao? Ngươi muốn cứu nàng ấy thoát khỏi bể khổ ư?"

Lăng Vĩnh rũ mắt: "Ta chỉ... chỉ hy vọng nàng ấy không phải trở thành Nhu nương tiếp theo."