Gặp muội ấy lần cuối...
Lăng Vĩnh tiến lên hai bước theo bản năng: "Xong rồi sao? Nhanh thế ư?"
Hắn ta nhớ lúc mới ký khế ước, Thôi Hoàn đã nói rất rõ ràng: Vì đã không còn gì ngoài khung xương, việc nặn lại cơ thể cũng vô cùng phức tạp nên phải mất nhiều thời gian hơn.
Đằng này mới có mấy ngày... mà đã xong rồi ư?
"Không, bộ hài cốt mà ngươi đưa đến... không phải nàng ta."
Thôi Hoàn không có ý muốn kích động Lăng Vĩnh nên nói rất nhanh: "Ta biết nàng ta ở đâu, đi theo ta, ta đưa ngươi đi gặp nàng ta lần cuối."
Lăng Vĩnh buông Bì Thừa Minh ra, bước chân lảo đảo: "Được..."
Chẳng có gì quan trọng bằng lần gặp cuối cùng này.
Vũ Viên nhìn Bì Thừa Minh thật sâu. Cuối cùng, hắn không nói gì mà chỉ xoay người rời đi, như thể mục đích chuyến đi lần này chỉ để đánh bật con dao găm kia ra vậy.
Đường phố ở Trường An có giờ giới nghiêm, bao năm nay đã thế, cực kỳ nghiêm ngặt, chưa bao giờ phá lệ, trừ phi có thánh chỉ.
Song, luật pháp cũng bao gồm tình người, cổng phường không phải lúc nào cũng đóng kín, vẫn sẽ có vài trường hợp ngoại lệ.
Chẳng hạn như khi nhà có tang, chỉ cần thông báo một tiếng là sẽ được cấp một tấm bài có đặc quyền cho phép mở cổng phường.
Thôi Hoàn vốn làm trong nghề này nên ít nhiều cũng sẽ có dính dáng đến tang sự, thêm cả uy áp của Vũ Viên nữa thì cũng chẳng ai dám làm to chuyện, chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.
Rất nhanh, ba người đã đã đến nhà họ Khương ở phường Trường Thọ.
Nhà họ Khương để tang không kể ngày đêm, đèn đuốc sáng choang chẳng kém ban ngày.
Sảnh chính có một chiếc quan tài, sau khi trải qua đại liệm, thi thể của "Chước nương tử" đã được đặt vào bên trong nhưng chưa đậy nắp, để tiện cho người viếng thăm tưởng nhớ và gặp nhau lần cuối.
Nàng thiếu nữ đương độ trăng tròn, má đào môi thắm, da trắng tóc đen, dung nhan an hòa rạng rỡ hệt như lúc sinh thời.
Lăng Vĩnh bước đến cách quan tài chỉ một thước* rồi không sao tiến thêm được nữa.
Ngón tay hắn ta run rẩy, thậm chí còn không dám vươn tay chạm lên gương mặt của người bên trong.
Đôi chân ấy mềm nhũn đến mức đứng không vững, sau đó lại không cam tâm mà quỳ xuống. Vì không nhìn thấy người nằm bên trong, hắn ta gắng sức bò đến bên cạnh quan tài, khóe mắt đỏ bừng, nước mắt không cầm được mà rơi xuống.
*1 thước = 0,33 mét.
Thôi Hoàn: "Lần cuối khi ngươi gặp nàng... có lẽ nàng ta không trông như thế này."
"Mười ba tuổi... lần cuối ta gặp muội ấy, muội ấy chỉ mới mười ba tuổi. Chớp mắt một cái đã trở thành một đại cô nương rồi..."
Lăng Vĩnh rất muốn duy trì nụ cười thường có trên gương mặt nhưng lại chẳng cười nổi, chỉ có thể cố gắng che mặt mình: "Nhưng... sao ta có thể không nhận ra được đây? Muội ấy... rất giống cô cô của ta, từ nhỏ đã rất xinh đẹp, khi vừa sinh ra cũng chẳng khóc chẳng nháo, vô cùng ngoan ngoãn, nên mới được đặt tên là Nhu nương…"
“Muội ấy cũng chưa từng gây gổ với ai; luôn tận tâm chăm sóc cho những đứa trẻ bên cạnh, bất kể là ca ca, tỷ tỷ, đệ đệ hay là muội muội; tuổi còn nhỏ nhưng đã được người khác gọi với cái tên "Thiện Bồ Tát"."
"Hàng xóm láng giềng luôn kháo nhau rằng mai này khi muội ấy lớn, nhất định sẽ xinh đẹp dịu dàng hệt như mẫu thân của mình."
Hắn ta nhấc bàn tay đang run rẩy nhẹ nhàng chạm lên khuôn mặt Nhu nương: "Lẽ ra ta nên nghe lời muội ấy, không nên bồng bột nông nổi, học đòi làm hiệp khách dấn thân vào mấy con đường rối ren vô định làm gì. Như thế thì ta cũng sẽ chẳng gây họa, chẳng phải lưu lạc tha hương suốt ba năm."
"Cho đến khi trở về thì mọi thứ đã thay đổi rồi: cô cô không còn, cô phụ* không còn, đến cả muội ấy cũng biến mất. Giữa biển người mênh mông, biết tìm nơi đâu, biết kiếm nơi nào..."
*Cô phụ: dượng, chồng của cô cô.
"... Muội ấy thích trồng hoa, tính cách trời sinh lại rất nhút nhát. Vì sợ bị người khác cười nhạo nên đã hình thành nên thói quen ghi chép lại những thứ mình gặp được trong ngày, thỉnh thoảng sẽ lấy ra xem rồi chiêm nghiệm lại."
"Muội ấy thích ăn những món dẻo mềm ngọt ngào, so với mấy món làm từ bột mì thì muội ấy càng thích cơm gạo hơn."
"Muội ấy có thói quen giấu đi những món đồ mình cho là xấu hổ, không muốn cho người khác biết. Nhưng cũng vì bản tính ngây thơ nên chỗ giấu rất dễ đoán, luôn giấu trong những khóm hoa do muội ấy tự trồng..."
"Mãi cho đến lúc được trở về nhà, ta ôm một lòng đầy chờ mong đi mua những món đồ mà muội ấy thích nhất, nhưng rồi đã chẳng thể tìm thấy muội ấy được nữa..."