Lưỡi dao ngày càng áp sát hơn, lóe ra tia sáng lạnh lẽo.
Bì Thừa Minh cảm thấy mình đã ngửi thấy mùi máu tanh, bèn nuốt một ngụm nước bọt: "Ngươi... ngươi không thể gϊếŧ ta. Hàng ngày, ta ở đâu, làm gì, mấy giờ hồi phủ, bên cạnh có những ai thì quan phủ đều biết hết, ngươi chạy không thoát đâu..."
"Ngươi cho rằng bọn họ không biết ư?"
Tầm mắt của Lăng Vĩnh lướt qua bên ngoài cửa sổ, trong căn trạch viện to lớn đen kịt này đang ẩn giấu một lối đi không muốn để ai biết:
"Hôm qua ngươi đã làm gì? Những bằng chứng ở hiện trường tử vong của Phong nương tử... là do ngươi giấu đi nhỉ? Ngươi cho rằng mình làm việc rất kín đáo sao?"
Bì Thừa Minh ngẩn ra: "Ngươi nhìn thấy rồi? Chẳng trách ta thấy tiếng động hôm qua không được đúng lắm, ra là ngươi nhìn trộm ta! Ngươi như thế không sợ bị người khác biết..."
Lăng Vĩnh: "Ta chỉ sợ mình không kịp, không thể tự mình gϊếŧ ngươi."
Hắn ta nâng tay lên đút vào miệng Bì Thừa Minh một viên thuốc.
Bì Thừa Minh không muốn nuốt, nhưng dao còn đang kề bên cổ, gã ta nào dám phán khảng chứ, chỉ có thể miễn cưỡng nuốt xuống, nghẹn đến trợn trắng mắt: "Đây là thứ gì?"
"Nhuyễn cân tán*."
*Nhuyễn cân tán: thuốc khiến cho gân cốt mềm oặt, vô lực, mất khả năng chống cự.
Lăng Vĩnh đếm mười tiếng, nhìn Bì Thừa Minh xụi lơ, vô lực dưới tác dụng của thuốc rồi thu dao lại:
"Những câu ta sắp sửa hỏi đây, nếu như ngươi trả lời tốt thì ta sẽ cho ngươi được toàn thây. Bằng không... con dao này của ta... thật ra cũng không được bén lắm. Nếu bị chém thì đảm bảo ngươi vừa được hưởng đủ vừa không thể chết."
"Ta khuyên ngươi đừng nghĩ đến việc gọi người. Mật đạo của ngươi rất dễ lộ tẩy vào ban đêm, đám hạ nhân lại cách đây quá xa, cho dù có ai đến được đây thì cũng chắc gì đã nhanh bằng dao của ta."
"Ngươi biết đến mật đạo?" Bì Thừa Minh thật sự không dám hét nữa.
Lăng Vĩnh: "Thấy từ tối hôm qua rồi. Ta không quan tâm ngươi đã xử lý cái chết của Phong nương tử như thế nào, có bí mật gì, lại đang che giấu ai. Đêm nay ta đến là vì chuyện của Nhu nương."
Bì Thừa Minh bật cười: "Xem ra là thật lòng yêu thích nhỉ. Nhu nương của ta xinh đẹp lắm có phải không? Quyến rũ chứ?"
"Nếu đã thích như thế thì sao năm ấy lại không đi dọn xác cho nàng ta mà lại lén lút chạy một mình, báo hại ta phải chuẩn bị chiếu rơm hạ táng cho... Xem ra, tình cảm này của ngươi cũng chẳng sâu đậm mấy."
Tay Lăng Vĩnh nắm chặt thành quyền, dao găm rục rịch nổi lên sát ý.
Bì Thừa Minh: "..."
"Không phải ta gϊếŧ thật mà. Quả thật là ta không thể dung thứ cho loại nữ nhân nɠɵạı ŧìиɧ, cũng từng có ý muốn gϊếŧ nàng ta, nhưng nàng ta thật sự đã trượt chân chết đuối."
"Ngươi biết đấy, năm ấy, khi bị họ hàng thân thích chiếm nhà, nàng ta đã vô cùng khốn đốn. Ta cưới nàng ta, chính là cứu nàng ta từ trong dầu sôi lửa bỏng, còn cho nàng ta một chốn dung thân nữa."
"Nàng ta cũng rất cảm kích ta, vô cùng ngoan ngoãn nghe lời, ta thật sự không nhẫn tâm muốn gϊếŧ nàng ta, ta cũng rất đau lòng..."
Gã ta nhìn sắc mặt Lăng Vĩnh: "Có tên nam nhân nào lại không muốn sau khi vất vả bôn ba bên ngoài, trở về sẽ có cơm ấm nệm êm chờ sẵn ở nhà, có tên nam nhân nào lại không thương xót cho thê tử của mình chứ?” Nàng ta ngoan ngoãn như thế, ta thật sự đã rất hào phóng với nàng ta."
"Tiếc thay, nữ nhân chung quy đều đê tiện, không chịu nổi sự cô đơn và cám dỗ, chỉ vì ta thường xuyên làm ăn xa nhà mà đi lén phén với nam nhân khác..."
“Để ta nghĩ xem, ngoài ngươi ra hình như vẫn còn một tên nữa, là tên thợ làm vườn trẻ tuổi được mời đến nhà năm ấy nhỉ? Nàng ta cực kỳ thích trồng hoa, mỗi lần có chỗ nào không biết thì sẽ tìm đến thỉnh giáo tên thợ làm vườn kia, dần dà thì tư thông với nhau luôn..."
"Nếu nói hận thì ta càng hận tên thợ làm vườn hơn, nếu không phải do tên đó chạy nhanh thì đã bị ta gϊếŧ tại chỗ rồi."
"Còn với Nhu nương, ít nhiều gì ta cũng thấy có lỗi. Nếu như ta thường xuyên về nhà thăm nàng ta thì chắc có lẽ nàng ta đã chẳng tư thông với nam nhân khác, ngươi nói xem có phải không?"
"Nói láo." Lăng Vĩnh nhìn chằm chằm vào gã ta: "Nhu nương không phải người như thế!"
Bì Thừa Minh: "Sao ngươi biết nàng ta không phải? Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi... Ngươi cũng là người làm ăn, nên biết rõ tiền tài phú quý có thể khiến một người lương thiện thay đổi ra sao."
Lần này, Lăng Vĩnh im lặng rất lâu mới mở miệng: "Di vật của muội ấy ở đâu?"
"Thì ra là muốn lấy đồ..."
Bì Thừa Minh "ồ" một tiếng, ánh mắt sáng lên: "Vậy thì ngươi tìm đúng người rồi, đồ vật của nàng ta đương nhiên là do ta dọn, chỉ có ta mới biết đồ của nàng ta ở đâu."
Lăng Vĩnh: "Lúc muội ấy rời khỏi nhà cũ ở Tuyên Châu đã mang theo một bức Thái Bình Hữu Tượng khảm vàng nạm hồng ngọc, đó vốn dĩ là đồ của nhà ta."
Ánh mắt Bì Thừa Minh chuyển động, sáng rực bất thường: "Chẳng phải trùng hợp rồi sao? Ta quả thật đã từng nhìn thấy bức tượng này, chỉ cần ngươi thả ta ra, ta lập tức đi tìm cho ngươi liền!"
Lăng Vĩnh bật cười không rõ lý do, hỏi: "Trước khi đi, muội ấy có để lại lời nào không?"
"Không có." Bì Thừa Minh suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Nếu thật sự có thì chắc có lẽ là hối hận nhỉ. Hối hận vì đã không giữ đạo làm thê, đi tư thông với người khác."
"Ngươi đúng là không nói được câu nào thật. Nếu đã không muốn sống như thế... thì đi chết đi!"
Lăng Vĩnh vung dao găm lên: "Chả có bức Thái Bình Hữu Tượng nào ở đây cả, đều là do ta bịa ra mà thôi!"
Mặc kệ Nhu nương để để lại lời nào hay không, kẻ này chắc chắn cũng không biết!
"Á á... Đừng mà... Đừng..."
Ánh sáng sắc lạnh và tiếng kêu thảm thiết cùng lúc phát ra từ căn phòng.
"Keng..."
Đột nhiên, một viên đá từ ngoài cửa sổ bay vào đánh văng con dao găm ra.
Bì Thừa Minh nháy mắt đã thở phào nhẹ nhõm.
Lăng Vĩnh tức giận xoay người: "Ai!"
Bên ngoài của sổ chẳng có ai. Thế rồi sau đó, cánh cửa bị đẩy ra, hai nam nhân sóng vai bước vào - một người uy vũ như thanh kiếm sắc bén, một người mảnh mai tựa trúc xanh - chính là Vũ Viên và Thôi Hoàn.
Trông thấy Vũ Viên, khí thế của Lăng Vĩnh biến mất trong nháy mắt, mấp máy môi: "Tại sao... tại sao các ngươi..."
"Nhu nương..."
Thôi Hoàn nhìn hắn ta: "Ngươi có muốn gặp nàng ta lần cuối không?"