Ngày hôm sau, ánh dương vẫn chiếu rọi khắp nhân gian như thường lệ, mọi thứ trông đều vô cùng ngập tràn hy vọng.
Cửa tiệm của Lăng Vĩnh hôm nay rất bận rộn, chắc là những nỗ lực xây dựng trước đó đã được đền đáp, tất cả đơn hàng đều được dồn về trong ngày.
Chưởng quầy và bọn sai vặt đều làm việc không ngừng nghỉ từ sáng sớm cho đến chiều muộn, đến đơn hàng cuối cùng thì đã chẳng thể đi nổi nữa rồi.
Khó khăn lắm mới tập hợp được một đội ngũ, đến cả ông chủ là Lăng Vĩnh cũng phải thay y phục của người hầu ra giúp một tay.
Giờ Thân, xe ngựa kéo hàng đi thẳng đến cửa bắc nhà Bì Thừa Minh, nơi Thân bá đã phái người chờ ở cửa từ lâu.
"Đồ đạc có hơi nhiều nên có chút nặng, không cần vất vả người của ngài đâu, chi bằng ngài cứ chỉ đường để bọn ta chuyển đến giúp luôn?" Đội buôn của nhà họ Lăng cực kỳ lễ phép.
Không cần phải vất vả người của mình thì đương nhiên là tốt rồi, người đó lập tức gật đầu: "Đi theo ta."
Đồ đạc quả thực có hơi nhiều, bọn họ đi tới đi lui không biết bao nhiêu bận. Trong lúc đó còn bất cẩn va phải hạ nhân của nhà họ Khương nên cãi nhau một trận, làm trễ nãi một chút thời gian.
Còn có một tên sai vặt đang giao hàng vì mót quá nên muốn mượn nhà xí dùng một lát, mãi vẫn chưa thấy về.
Sau khi các món hàng đã được vận chuyển và sắp xếp xong xuôi, tiểu quản sự nhà họ Bì đóng con dấu theo quy tắc để xác nhận đã nhận được hàng: "Chỉ có mấy người các ngươi thôi à?"
Sao có cảm giác hình như thiếu mất ai đó.
"Chỉ có mấy người bọn ta thôi." Người của hiệu buôn cười xòa: "Thật sự không phải do bọn ta không xem trọng mối làm ăn này đâu. Chẳng qua là cửa tiệm bận rộn quá nên không phái ra được nhiều người hơn, trông hơi thiếu khí thế..."
Người đó còn thuần thục nhét một thỏi bạc nhỏ vào tay tiểu quản sự: "Mong ngài thông cảm cho."
Tiểu quản sự cầm lấy thỏi bạc, nụ cười trở nên rạng rỡ hơn rất nhiều: "Không làm trễ nãi công việc là được, khí thế cái gì chứ, Thân bá cũng chẳng nhìn thấy, không sao đâu."
"Đa tạ ngài!"
Người của đội buôn sắp xếp lại đội ngũ rồi nhanh chóng rời đi.
Lăng Vĩnh thì đang nấp bên hông dãy gian phòng chính, yên lặng bám sát thời gian và tuyến đường tuần tra của đám hộ vệ. Hắn ta khó nhọc luồn lách từng chút một mới đến được tiền viện.
Hoàng hôn buông xuống, căn nhà yên tĩnh quá mức giống như một con thú đen to lớn đang chờ đợi thứ gì đó.
Bốn bề không có ánh đèn, bóng đêm lạnh lẽo tựa lòng người.
Lăng Vĩnh đứng im hồi lâu vẫn không cử động, hắn ta không sợ tối, cũng chẳng biết lạnh.
Mãi đến rất lâu sau, chủ nhà Bì Thừa Minh trở về.
Gã ta dường như đã uống ít rượu nên có chút kích động, vừa ngân nga vừa bước vào phòng, lưu loát cởϊ áσ ngoài treo lên bình phong rồi bảo tên người hầu theo sau rời đi.
Gã ta ngồi xuống bên cạnh bàn, thoải mái thưởng thức trà nóng.
Tâm trạng của gã ta vô cùng thư thái, giống như đang cảm khái mãn nguyện khi được nghỉ ngơi sau một ngày bận bịu.
Đột nhiên, gã ta cảm nhận được sự lạnh lẽo nơi cần cổ, men rượu trong người cũng bị dọa cho chạy mất hút: "Ai!"
Lăng Vĩnh bước ra, để gã thấy rõ mặt: "Là ta."
"Sao ngươi vào được đây!" Bì Thừa Minh tức giận: "Muốn làm gì đó!"
Con dao găm trên tay Lăng Vĩnh kề sát cổ gã, ép gã nhìn thẳng: "Ta muốn làm gì, người rõ nhất chẳng phải là ngươi sao?"
Bì Thừa Minh run rẫy sợ hãi: "Ta với ngươi không thù không oán... lợi nhuận làm ăn có thể thương lượng, Lăng lang không nhất thiết phải tức giận như thế chứ?"
"Không, thù, không, oán." Lưỡi dao của Lăng Vĩnh áp sát hơn: "Lúc ngươi gϊếŧ thê tử có từng nghĩ đến việc họ và ngươi cũng không thù không oán?"
Khóe mắt Bì Thừa Minh giật giật: "Thê tử? Ngươi rốt cuộc là ai!"
Lăng Vĩnh: "Lộ Châu, Nhu nương. Còn chưa đến mười năm mà đã quên nhanh thế rồi sao?"
"Nhu nương... Ngươi là gì của nàng ta? Tình nhân?" Bì Thừa Minh cười nhạo một tiếng: "Ha, không an phận thủ thường, lẳиɠ ɭơ mất nết, ngươi cũng biết nàng ta đáng chết chứ gì?"
Lăng Vĩnh nheo mắt: "Muội ấy đã chết như thế nào!"
"Chết đuối." Khóe mắt Bì Thừa Minh trở nên âm hiểm: "Dám làm ra loại chuyện này, không tuân theo đạo làm thê thì phải bị thả l*иg heo. Nàng ta may mắn nên tự mình trượt chân chết đuối, bớt được việc cho ta."
Lăng Vĩnh: "Vậy à? Sao ta có cảm giác là do ngươi đẩy nhỉ?"