Vũ Viên đang ở nhà của tên thương nhân Lăng Vĩnh.
Bọn chúng lo lén lén lút lút làm việc của mình nên không ở nhà, há chẳng phải quá tiện cho hắn rồi sao? Hắn còn chẳng cần phải quá cẩn trọng, cứ thế bận rộn suốt cả buổi tối.
Cuối cùng thì khi đến được đây, kết quả đã cho hắn một bất ngờ lớn - hắn tìm thấy que tín vật của Thôi Hoàn ở đây...
Được lắm, không cần phải điều tra ông lão kia nữa, đó chắc chắn là người của Lăng Vĩnh rồi.
Xác của Chước nương tử thật đã bị Lăng Vĩnh tìm thấy rồi đưa đến Trường An, hắn ta có quen biết với Chước nương tử thật hay là người đóng giả Chước nương tử kia?
Nếu là quen biết với Chương nương tử thì cớ sao lại không đưa thẳng đến nhà họ Khương?
Nếu là quen biết với người đóng giả Chước nương tử... thì cớ sao lại có ý muốn tiếp cận Phong nương tử?
Lăng Vĩnh mới đến Trường An chưa được một tháng nên hành tung tương đối dễ điều tra - thường ra vào các hiệu buôn lớn, tham dự hoặc tự đứng ra tổ chức không ít yến tiệc, giao thiệp rộng, ký đơn đặt hàng, làm hợp đồng - trông như thể đang nghiêm túc làm ăn.
Điểm đáng ngờ duy nhất chính là mối quan hệ với Phong nương tử.
Hắn ta vẫn luôn tỏ ra vô cùng kiềm chế, nhưng trong mắt người nhạy bén thì đã rõ như ban ngày.
Hắn ta hành sự rất khoa trương, các hiệu buôn ở thành Trường An bây giờ đã không ai không biết đến Lăng lang.
Cách làm người thì quả thật rất khiêm tốn, đích thân đưa hài cốt đến Trường An nhưng lại chẳng hề lộ diện, thay vào đó là tìm người phó thác cho Thôi Hoàn.
Mối quan hệ với Phong nương tử thì lại mập mờ không rõ, nàng ấy có biết ý đồ của hắn ta không?
Ngón tay đang gõ nhẹ trên mặt bàn của Vũ Viên chợt dừng lại, hắn khẽ cử động tai, nghe thấy có tiếng bước chân truyền đến từ xa.
Hắn cất que trúc về vị trí cũ rồi xoay người nhảy ra khỏi cửa sổ.
Hắn không hề rời đi. Đôi chân dài nhàn nhã móc ngược lên mái hiên, chờ đợi chủ nhân căn phòng trở về.
Không lâu sau, cửa phòng "két" một tiếng mở ra - Lăng Vĩnh đã trở về.
Hắn ta tháo vải che mặt, cởi xuống bộ y phục dạ hành, rửa tay, sau đó bước đến cạnh bàn uống hết nửa tách trà nguội rồi thở ra một hơi.
Cuối cùng, hắn ta đi tới bên chiếc tủ góc tròn, lấy ra một cuộn tranh rồi hết sức cẩn thận mở nó ra.
"Nhu nương..."
Vũ Viên đang treo ngược trên mái hiên thầm "ái chà" một tiếng trong lòng, đây lại còn là người quen nữa chứ.
Cô nương trong tranh đương tuổi trăng tròn, má đào môi thắm, mày mắt linh động, rạng rỡ nhưng không kém phần e lệ, sở hữu những đường nét mềm mại chỉ có ở người thiếu nữ.
Nếu nhìn kỹ hơn một chút thì ta sẽ nhận ra đó chẳng phải là vị "Chước nương tử" vừa chết kia của nhà họ Khương sao?
Hóa ra nàng ta tên Nhu nương.
Lúc nãy, hắn không chú ý đến bức tranh mỹ nhân này là bởi vì Lăng Vĩnh chủ yếu buôn bán đồ cổ và thư họa, trong đó có tranh mỹ nhân. Mà tranh mỹ nhân trong căn phòng này cũng chẳng ít, cũ mới đều có, thời gian thì lại có hạn nên hắn vẫn chưa kịp lục soát.
Ngón tay Lăng Vĩnh nhẹ nhàng chạm vào gương mặt trong bức họa: "Mười một năm không gặp, biểu muội... có khỏe không? Ta đã đến muộn rồi... Năm ấy là ta sai, không thể quay lại đưa muội đi, không thể nhập liệm cho muội.”
“Nghe nói Thôi lang kia bản lĩnh cao cường, không biết liệu có thể gặp lại muội lần cuối hay không... Chắc là được nhỉ? Nếu đến cả y cũng không thể thì thế gian này còn ai có thể nữa đây? Có lẽ ông trời sẽ không đối xử tàn nhẫn với ta như thế đâu nhỉ?"
Thôi Hoàn ngủ rất muộn, chắc là do trước đó quá chú tâm làm việc, thường xuyên tính toán mô tả tướng mạo của hài cốt khiến cho đầu óc căng thẳng nên lúc ngủ đã nằm mơ.
Trong giấc mơ của y xuất hiện một vị cô nương không thấy rõ mặt luôn không ngừng than thở.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, y nghe thấy một tiếng động bất thường phát ra từ gỗ, giống như có ai đó bất cẩn đá vào bậc cửa.
Sau khi cố gắng tỉnh táo lại, y phát hiện mình không hề nghe nhầm, cửa sổ hình như đã bị ai đó dùng lực mạnh cạy mở, bên trên đó cắm một mũi tên gỗ mang theo một mảnh giấy.
Y ngồi dậy bước sang mở mảnh giấy ra, đập vào mắt là nét bút phóng khoáng, ngang ngược của Vũ Viên.
Thôi Hoàn quay đầu lại nhìn giường của mình. Cái người này chắc chắn không phải là sợ làm ồn đến y, có lẽ chỉ là tiện đường đi ngang qua, không có thời gian với lười vào nên mới vứt lại thứ này.
Đọc xong chữ trên giấy, Thôi Hoàn suy nghĩ một chút, sau khi thu xếp ổn thỏa thì lên đường đi đến nhà họ Khương.