"Nửa tháng..."
Vũ Viên trầm ngâm: "Có hơi muộn rồi. Ngươi giỏi nhập liệm và trang điểm, thế có cách nào phục hồi lại tương mạo ban đầu của nàng không?"
Thôi Hoàn bật cười: "Ngài cho rằng, tại sao người kia lại không ngại đường xa vạn dặm chỉ để tìm ta?"
Đương nhiên là vì y có bản lĩnh đặc biệt, ngoài y ra thì chẳng ai làm được.
"Chẳng qua là cần một ít thời gian."
Dẫu sao thì cũng nên để Khang thị nhìn thấy cô con gái ruột của mình một lần.
Vả lại, nếu hai vị cô nương cùng xuất hiện để đối chiếu thì tận mắt nhìn thấy chứng cứ vẫn sẽ trực quan hơn những manh mối trong ký ức đã bị nhấn chìm bởi thời gian.
"Thế này đi..." Vũ Viên rất nhanh đã có quyết định: "Ngươi cứ tiếp tục chuyên tâm vào công việc của mình, xem có phát hiện gì mới không, những việc khác không cần bận tâm, ta sẽ vừa điều tra ông lão họ Vương và những chi tiết liên quan đến vụ án."
"Bên phía Đồ Trường Man e là một hai ngày nữa vẫn chưa thể trở về được... Khi nào có tiến triển, ta sẽ quay lại tìm ngươi."
"Được."
Sau khi người rời đi, Thôi Hoàn tiếp tục bận rộn, mãi cho đến khi tay chân lạnh ngắt mới nhận ra đêm đã về khuya.
Y đứng dậy hoạt động gân cốt căng cứng. Lúc đi ra ngoài, y chợt nhận ra rằng kể từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ, trà mà y uống toàn là trà nóng.
Y vào phòng bếp, bếp lò vẫn còn hơi nóng, có nước nóng và cả một bàn ăn đang nóng hôi hổi.
Sân viện đã được quét dọn sạch sẽ, mấy món đồ mới mua cũng được thu dọn ổn thỏa, mọi thứ đều ngăn nắp chỉnh tề.
Tang Thất đã đến đây ư?
Thôi Hoàn cẩn thận nhớ lại quá trình bận rộn khi nãy, chẳng có chút ấn tượng nào cả. Nhưng thực tế nói lên rằng từng có người đến đây rồi lại đi mất, hơn nữa...
Đồ trên kệ đã ít đi kha khá.
Như thể chẳng chút khách sáo nào mà tự ý lấy đi.
Thôi Hoàn múc nước ấm rửa tay rồi dọn cơm nước lên bàn, vừa chậm rãi dùng bữa vừa suy nghĩ chuyện của mình.
Chước nương tử giả của nhà họ Khương - người Tuyên Châu, Giang Nam, có tay nghề trồng hoa tuyệt đỉnh, nếu không phải do mưa dầm thấm lâu hay có người chỉ dạy thì sẽ chẳng thể đạt đến được trình độ này. Bởi không phải ai cũng có thể trồng ra được Tây Hồ Liễu Nguyệt.
Nhưng tuổi tác của nàng ta còn rất trẻ, nhất là mười năm về trước, lúc nàng vô tình gặp phải bất trắc thì trên thị trường đã xuất hiện Tây Hồ Liễu Nguyệt rồi, vậy nên đấy chắc chắn không phải do nàng ta trồng.
Y đã từng âm thầm thăm dò, nàng ta bảo rằng sau khi về nhà họ Khương mới bắt đầu có hứng thú với trồng trọt, ai ngờ mình lại có thiên phú như thế, vừa làm mà đã thành công rồi...
Nàng ta rốt cuộc là người như thế nào? Học được từ đâu? Làm sao biết đến Tây Hồ Liễu Nguyệt, lại có được cách trồng từ đâu?
Những lúc nghĩ không ra, y sẽ lật tìm trong cuốn sổ tay ghi chép các đơn hàng, cho đến hiện tại thì nó đã biến thành một cuốn "Vãng sinh lục" dày cui rồi.
Trước đây đã từng gặp phải chuyện gì, lĩnh ngộ được điều chi, bõ lỡ việc gì, tiếc nuối vì đâu, nên suy xét như thế nào để ứng đối với những hoài nghi và trăn trở của hiện tại.
"Hửm?"
Đầu ngón tay của y đặt lên nơi nào đó, ánh mắt đột ngột dừng lại.
Đêm khuya, có người trằn trọc suy nghĩ, có người say giấc mộng đẹp, có người lặng lẽ hành động, còn có người âm thầm quan sát.
Bì Thừa Minh đang cãi nhau với Thân bá, đầu mày cuối mắt đều tràn ngập tức giận: "Đã là lúc nào rồi mà còn trắng trợn như thế chứ!"
Hai người đứng đối diện nhau, lão người hầu Thân bá này trông còn có khí phách hơn cả chủ nhân, bất kể là cách ăn mặc, lời nói hay tính nết: "Ngài cũng chẳng làm gì thì sao phải chột dạ? Càng là những lúc thế này thì càng phải giữ bình tĩnh..."
"Nhưng trong viện có..."
"Yên tâm đi, người khác không biết đâu, mà cho dù có biết thì cũng chẳng rảnh đi dò la làm gì."
Trong đêm đen, căn mật thất trong nhà họ Bì âm thầm mở ra rồi khép lại vô cùng nhộn nhịp. Khổ nỗi, đêm khuya tĩnh mịch, phủ rộng nhà vắng nên không ai phát giác.
Lăng Vĩnh mặc hắc y, đeo khăn che mặt lặng lẽ bước tới như đang muốn bám đuôi theo dõi. Tiếc là chẳng có chút nền tảng công phu nào, cũng không đủ sự nhạy bén nên lúc thì bước hụt, lúc thì giẫm phải cành khô, cố gắng vừa cẩn thận vừa nhanh chóng dò thám địa hình căn nhà...
Tất nhiên, Vũ Viên sẽ không nhúng tay vào, hắn đứng ngoài âm thầm quan sát mỗi một hành động nhỏ kể từ sau màn kịch buổi chiều hôm trước.
Thấy chưa, hắn không vội, chỉ bất động giả chết, kẻ khác chẳng phải đã cuống lên rồi đấy thôi? Cho rằng nhân cơ hội này bí mật hành động thì sẽ chẳng ai hay biết ư...
Hắn ấy mà... có cái tính hiếu thắng rất khó tả, đồ quý nhân đánh mất thì phải tìm, vụ án thì cũng phải phá cho bằng được, mọi sự "trì hoãn chậm chạp" đều là vì thời khắc này.
Thân hình của hắn không ngừng bay nhảy trên bầu trời thành Trường An, bận rộn đến mức quên luôn lối về.
Nhà mình thì không về, lại sẵn lòng đi "thăm hỏi" nhà người khác.
"Để ta nhìn xem ngươi đang giấu thứ gì... Ái chà, phát hiện lớn nha."
Que thăm bằng trúc hình chữ nhật, phong cảnh sơn thủy được khắc bằng lưỡi dao sắc bén, đây chẳng phải là cái Thôi Hoàn đã đem cho kia sao?