Sắc mặt của Vũ Viên vô cùng nghiêm túc: "Kẻ đã chặn ngươi trước cổng thành lúc đó đã nói gì?"
Thôi Hoàn: "Vị lão nhân ấy họ Vương, lúc đuổi theo ta trông vô cùng gấp gáp, bảo rằng trong tay mình có một vấn đề hóc búa khác đột ngột phát sinh nên phải gấp rút đi xử lý, sau khi ký xong khế ước, trả xong tiền cọc thì vội vàng rời đi, trước khi còn hẹn nửa tháng sau sẽ đến gặp.”
“Ông lão ấy cũng không nói gì nhiều về thi thể, chỉ cảm thán xót thương người trẻ, mong ta nhất định phải nhẹ tay thương tiếc, thậm chí đến việc là nam hay nữ cũng chưa kịp nói."
Vũ Viên: "Nhưng ngươi biết đây là nữ tử."
Thôi Hoàn: "Nhìn hài cốt là biết ấy mà."
Khung xương giữa nam và nữ rất khác nhau, chỉ cần mỗi xương chậu thôi cũng đã đủ để giám định giới tính rồi.
"Nữ tử trẻ tuổi và không có vết sẹo do sinh nở để lại - chưa từng có hành vi sinh sản."
"Nửa tháng sau sẽ đến gặp... vậy tức là không có cách nào tìm ông lão ấy hỏi chuyện rồi." Vũ Viên có chút tiếc nuối.
Thôi Hoàn gật đầu: "Phải."
Lúc ấy, y nào biết bộ hài cốt này có liên quan đến một vụ án mạng sắp xảy ra ở thành Trường An nên chỉ xem đây như một đơn hàng bình thường. Nào ngờ...
Vũ Viên: "Kể từ lúc ngươi đặt chân đến thành Trường An, đầu tiên là ở lại trong khách điếm, sau đó mới chuyển đến phường Vĩnh Ninh thuê một căn nhà... Đến lúc đó, làm sao đối phương biết được mà đi tìm ngươi?"
Thôi Hoàn: "Ông ấy biết ta sẽ ở lại khách điếm nào. Trước khi ta rời đi cũng đã để lại cho ông ấy một lá thư ở khách điếm, đến lúc đó, chưởng quầy sẽ truyền đạt lại giúp ta.
Hơn nữa, hai bên cũng có tín vật nên cho dù khách điếm có xảy ra sai sót thì cũng sẽ không bị người khác lừa gạt qua mặt."
Vũ Viên: "Tín vật?"
Thôi Hoàn đưa ra một que trúc hình chữ nhật: "Là cái này, ta tự là đấy."
Một que trúc xinh xắn tinh xảo, bên trên được khắc một bức tranh sơn thủy đơn sơ bằng mũi dao sắc bén.
"Trong tay người đó cũng có một cái, vừa hay có thể ghép với cái của ta, cực kỳ đối xứng."
"Ngươi có từng nghĩ đến..." Ánh mắt Vũ Viên có chút phức tạp: "Nếu như người đó không đến, chẳng phải bộ hài cốt này sẽ gây phiền phức cho ngươi sao?"
Thôi Hoàn bình tĩnh: "Vậy nên đơn nào ta cũng thu nửa số tiền cọc trước."
Giá cả không rẻ chút nào.
"Đây đâu phải vấn đề tiền bạc..."
Nếu người ta không đến nhận thì bộ hài cốt này cũng không thể cứ đặt ở nhà mãi được, đến lúc đó người chôn cất chẳng phải chính là ngươi rồi sao? Bia mộ, quan tài, tế phẩm, có thứ nào là không dùng đến tiền, có chỗ nào là không kiêng kỵ đây, xui xẻo biết nhường nào?
Thế nhưng, sắc mặt của Thôi Hoàn vẫn không hề thay đổi, như thể dù có ra thế nào cũng chẳng sao cả. Một khi y đã chọn nghề này rồi thì sẽ thản nhiên tiếp nhận mọi biến cố ngoài ý muốn.
Vũ Viên rũ mắt: "Đối phương có nói nàng chết như thế nào không?"
Thôi Hoàn: "Nói rằng năm ấy trượt chân nên chết đuối, lúc tìm thấy thì đã biến dạng hoàn toàn, không thể nhận diện, thêm việc đang là mùa hè, không thể giữ lại lâu nên chỉ có thể mai táng sơ sài..."
Bây giờ xem ra, mọi chuyện đã trở nên kỳ lạ hơn rồi đây.
Trượt chân chết đuổi vào mùa hè, thật là một cái chết không khiến cho người khác nghi ngờ.
Vì không nhận dạng được danh tính nên nếu không có ngỗ tác giỏi thì ước chừng chỉ có thể dựa vào y phục mà xác định, quá thuận lợi để thay mận đổi đào.
Kết hợp với những manh mối và suy đoán trước đó, có một chiều hướng không thể xem nhẹ.
Thôi Hoàn nhìn Vũ Viên: "Phải chăng là do tử trạng của thi thể lúc ấy đã khiến cho hung thủ nhầm lẫn, khiến kẻ đó cho rằng người mà mình muốn gϊếŧ đã chết rồi nên không cần bận tâm đi tìm nữa. Mãi cho đến khi tới Trường An, vô tình phát hiện người ấy vẫn còn sống, lúc này mới nhận ra có chỗ không đúng..."
Vũ Viên: "Chước nương tử có khả năng là chết đuối, nhưng cũng có khả năng không phải. Mà mọi nguyên do... đều có liên quan đến hung thủ."
Nếu không có sự xuất hiện bất ngờ của cỗ thi thể này, nếu không có Thôi Hoàn kéo Nội Vệ vào nhập cuộc... thì rất có thể việc "Chước nương tử" ngã vách núi cũng sẽ chỉ bị xem như ngoài ý muốn, chuyện này cũng cứ thế mà cho qua.
Từ năm xưa cho đến hiện tại, không ai biết, cũng chẳng ai quan tâm.