Chương 17.1: Hài Cốt Ở Nhà Ta

Vẻ mặt y chợt biến sắc, giọng nói cũng đột ngột trở nên khàn đặc, ánh chiều tà cũng chẳng thể che lấp được đôi mắt sáng rực của y...

Cỗ thi thể từ mười năm trước kia, Chước nương tử thật sự... còn có thể ở đâu nữa đây?

Vũ Viên cũng nhìn vào trong sân, ánh mắt trầm xuống: "Trong nhà ngươi?"

Thôi Hoàn nhấc y phục bước qua ngưỡng cửa: "Ừm."

Vũ Viên xua tay với thuộc hạ, bảo người đó đi làm việc của mình rồi theo Thôi Hoàn bước vào sân: "Chính là cái giá xương mà ngươi hay làm việc ư?"

"Tôn trọng một chút, đó là một cô nương đấy."

Sắc trời đã tối, Thôi Hoàn vẫn theo thói quen đem bộ hài cốt được đặt dưới mái hiên ra ngoài rồi bày lên bệ đá trên hành lang. Tiếp đó, y thắp thêm vài ngọn nến: "Không phải Thập Tam lang còn có việc phải làm sao?"

Vũ Viên không khách sáo chút nào, trong lúc Thôi Hoàn đang bận rộn thì đã lưu loát pha xong một ấm trà, hắn rót ra cho mình một tách rồi chậm rãi thưởng thức: "Không vội, cứ xem cái giá xương... cô nương ở chỗ của ngươi như thế nào đã. Ngươi làm sao xác định được đây là Chước nương tử?"

Đây chẳng phải là đơn hàng được người khác đuổi đến tận cổng thành nhờ vả sao, có chủ ư?

Xương đã được xuyên dây qua để ghép lại, Thôi Hoàn quan sát tỉ mỉ thêm lần nữa rồi mới gật đầu khẳng định mình không nhìn nhầm: "Bắp tay trái và chân phải đều có dấu hiệu từng bị gãy xương. Mười hai mười ba năm trước từng bị thương, phải nằm trên giường suốt nửa năm hai tháng mới khỏi. Ngài nhìn chỗ này đi, màu sắc nhạt hơn vùng xung quanh một chút, đây chính là can xương* - biểu hiện của quá trình phục hồi sau gãy xương."

*Can xương: là một tổ chức mô mềm, thường là sụn hoặc mô sợi, được hình thành ở vị trí gãy xương để giúp xương liền lại. Can xương giúp xương tái tạo lại cấu trúc và liền lại sau khi bị gãy.

Vũ Viên nhìn một lát thì hiểu ra: "Nếu là như vậy thì ngón trỏ tay trái, ngón út tay phải và ngón út chân phải của nàng đều..."

Quả nhiên là có! Lấy bức thư được Đồ Trường Man đưa tới để đối chiếu, thế mà lại hoàn toàn trùng khớp, không lệch chút nào!

Thôi Hoàn: "Trong thư có nói đến việc Chước nương tử do tình trạng sức khỏe nên ngã nhiều hơn người khác, rất thường bị va trúng đầu. Nhưng xương sọ là phần xương cứng nhất trên cơ thể, vì vậy nàng chỉ bị trầy xước ngoài da chứ không hề tổn thương đến xương sọ, vết tích trên hài cốt cũng chỉ là những vết xước nông rất mờ nhạt."

Vũ Viên nhìn thấy rồi. Nếu như không quan sát tỉ mỉ thì rất có thể còn chẳng nhìn ra được là vết xước mà chỉ cho rằng xương có chút sần sùi, hoặc cùng lắm là bị va đập vào đâu đó trong quá trình chôn cất rồi đào lên mà thôi.

Thôi Hoàn tiếp tục đối chiếu với thông tin trên bức thư: "Xương sống trên thắt lưng đã từng chịu tổn thương, có xuất hiện gai xương, hàm dưới bên trái thiếu mất một chiếc răng hàm..."

Thế mà lại trùng khớp.

"Nói đến răng..." Thôi Hoàn nhìn kỹ lại: "Răng hàm đã mọc đầy đủ, hầu hết chỉ bị mòn nhẹ ở đỉnh và rìa, răng khôn còn chưa mọc. Vậy nên, tuổi tác của nàng chắc chắn không quá hai mươi."

Vũ Viên: "Nhìn răng cũng đoán được tuổi sao?"

"Đương nhiên." Ánh mắt của Thôi Hoàn vẫn dán chặt lên bộ xương: "Nhìn xương phán đoán sẽ chuẩn xác hơn rất nhiều. Chẳng hạn như nàng đây: đường khớp dọc trên đỉnh hộp sọ vẫn chưa liền lại; phần sụn tăng trưởng ở xương cánh tay, xương quay, xương bàn tay* đã khép lại, nhưng sụn tăng trưởng ở xương chày và xương mác* thì vẫn chưa.

*Xương quay, xương bàn tay: Ta Ở Đại Đường Làm Nhập Liệm Sư - Chương 17.1: Hài Cốt Ở Nhà Ta

*Xương chày và xương mác: Ta Ở Đại Đường Làm Nhập Liệm Sư - Chương 17.1: Hài Cốt Ở Nhà Ta

Đây là một cơ thể vẫn đang trong quá trình phát triển, độ tuổi ước chừng vào khoảng mười bốn đến mười sáu."

Tiếp tục suy đoán chiều cao dựa vào xương cánh tay và xương chày, kết quả cũng khá trùng khớp với những gì được viết trong thư của Đồ Trường Man.

Độ tuổi tương đương, dấu vết thương tật cũng tương tự, thêm cả chiều cao xấp xỉ, nhìn thế nào cũng thấy có điều kỳ lạ.

Trên đời này có thể tồn tại hai người giống hệt nhau, tuổi tác tương đương, đến cả thương tích gãy xương đã lành cũng y hệt sao? Đó có thể là trùng hợp, nhưng khi tra án, thứ không đáng tin nhất chính là sự trùng hợp.