Lát sau, quan binh cũng đã nhanh chóng chạy đến bao vây.
Động tĩnh lớn thế kia, lại còn liên quan đến cấp trên của mình nữa nên Nội Vệ không thể không có hành động gì. Bọn họ nhanh chóng tiến lên phía trước, xếp thành hàng ngũ đứng cạnh Vũ Viên.
Vũ Viên bảo một người đến tiếp quản, sau đó mỉm cười nhìn sang Lý Khiên đang tiến gần: "Không dám làm phiền Tam lang nhọc lòng nữa, mỗ chỉ đành hổ thẹn mà nhận công lao lần này rồi."
Lý Khiên nhìn tên đào phạm đã bị chơi đùa đến không nói nên lời kia rồi lại nhìn sang Thôi lang đang yên ổn đứng một bên, trên mặt y thậm chí còn hơi ửng đỏ.
Hắn ta tức giận đến nghẹn, suýt chút nữa đã nghiến nát hàm răng.
Đã chiếm được lợi rồi mà còn dám khoe khoang!
Vũ Viên hoàn toàn chẳng thèm cho hắn ta cơ hội thể hiện, hắn kéo tay Thôi Hoàn xoay người rồi vẫy tay giữa không trung: "Ta còn phải đưa tiên sinh về nhà, không rảnh hàn huyên, mong Tam lang thứ lỗi nha."
Lời nói ra thì chậm nhưng bước chân lại nhanh hơn cả thỏ, như thể sợ Thôi Hoàn mềm lòng mà đến chào hỏi một chút cũng không cho.
Khi tiếng trống chiều kết thúc, Vũ Viên và Thôi Hoàn đã đến trước cửa nhà.
Sắc trời dần tối, gió đêm se lạnh.
Thôi Hoàn đẩy mở cửa sân, sau đó đột nhiên xoay người rồi chìa tay ra với Vũ Viên.
Vũ Viên không hiểu: "Hửm?"
Thôi Hoàn: "Tiền."
Vũ Viên lại càng không hiểu: "Cái gì?"
"Tiền ấy, chẳng phải ngài bảo muốn cho sao?" Thôi Hoàn nhắc lại lời hứa lúc trước của hắn: "Lúc nãy ngài vận động mạnh quá làm hầu bao của ta rơi mất rồi, không có tiền ăn tối."
Vũ Viên: "..."
Ta bảo là nếu ta có cho thì ngươi không được phép không cần, chứ đâu có nói ngươi được phép đòi!
Thôi vậy, hôm nay tâm trạng của ta tốt nên không so đo với mỹ nhân.
Hắn lấy chiếc hầu bao bên eo xuống rồi ném cho Thôi Hoàn, đồng thời nghiêng người áp sát y: "Ta còn có thể ban cho ngươi một phần thưởng nữa..."
Thôi Hoàn: "Hả?"
Vũ Viên hạ thấp giọng: "Đồ mà quý nhân làm mất, ta vẫn chưa lấy lại được."
Thôi Hoàn hiểu ra, hắn đây là đang trả lời câu hỏi trước đó của y: "Nhưng mà ngài biết nó ở đâu không?"
Vũ Viên không lên tiếng mà chỉ mỉm cười sâu xa.
"Đi đây."
Hắn quay lưng rời đi, nhưng rồi lại chợt trông thấy một tên thuộc hạ chạy đến với dáng vẻ vô cùng sốt ruột: "Có chuyện gì thế?"
Tên kia dâng một lá thư được niêm phong bằng sáp nến lên: "Lão đại, đồ của Đồ Trường Man gửi đến ạ!"
Đồ Trường Man gửi, tức là có liên quan đến vụ án? Nhanh thế à?
Vũ Viên không đi nữa, hắn quay đầu lại nhìn Thôi Hoàn rồi thẳng tay mở thư ra.
Thông tin cũng không nhiều lắm, chỉ bảo rằng vẫn còn đang trong quá trình dò la nên chưa thể gửi đến đây một cách nhanh chóng.
Nhưng Đồ Trường Man vừa hay đã hỏi thăm được vài chuyện, mà người bằng hữu gã quen biết ở tiêu cục cũng vừa hay về Trường An một chuyến, vậy nên gã bèn nhờ người đó mang về giúp...
Còn có tình trạng sức khỏe của Chước nương tử, chẳng hạn như việc nàng mắc phải bệnh phổi, từ đó dẫn đến bệnh tim. Mỗi khi trái gió trở trời thì sẽ dễ nhiễm phong hàn, phát sốt và ho không ngừng, những lúc bệnh nặng còn có thể ho ra máu, thở gấp, thỉnh thoảng đau đầu.
Nếu như phát bệnh rồi ngất trong lúc đang đi đường thì sẽ rất dễ té ngã, mà nếu té ngã thì sẽ dẫn đến việc bị thương. Chẳng hạn như tay trái và chân phải đều có dấu vết từng bị gãy xương; ngón trỏ tay trái, ngón út tay phải và ngón út chân trái đều có những vết bầm tím cùng dấu hiệu nứt gãy xương vô cùng nghiêm trọng.
Đó ước chừng là khoảng mười hai mười ba năm về trước. Nàng cũng xui xẻo thật, cứ thế mà ngã tận hai lần, sau đó phải nằm trên giường nghỉ ngơi suốt nửa năm hai tháng mới khỏi hẳn. Tuổi còn nhỏ mà đã phải cực khổ như thế, đến cả chiếc răng hàm bên trái cũng bị rơi mất...
Đồ Trường Man tường thuật lại hết những gì mình nghe được, cuối cùng hỏi tại sao Thôi lang lại muốn biết chuyện này, nó có tác dụng gì sao?
Thật ra Vũ Viên cũng rất tò mò, tại sao y lại hỏi chuyện này?
Hắn vừa tính cất giọng trêu đùa thì trông thấy sắc mặt của Thôi lang đột nhiên thay đổi rồi nhìn chằm chằm vào phía trong sân...
"Không cần tìm nữa, ta biết nàng ở đâu rồi."