Những quan binh mặc giáp nhẹ đuổi dọc theo con phố dài đã phóng lên phía trước trèo tường với mong muốn bắt giữ đào phạm. Ai bắt được sẽ có công, nếu để kẻ khác bắt được thì công lao đó sẽ không còn là của họ nữa. Vì vậy, bọn họ ngoài mặt thì như đang đồng lòng hợp sức, nhưng thực chất lại đang âm thầm tranh đua với đủ mọi hình thức.
Từ một công việc vốn chỉ cần một mình Vũ Viên là đủ lại biến thành chiến trường của một đám ngáng chân luôn kìm hãm lẫn nhau. Vài kẻ trong số đó còn liếc mắt thông đồng với nhau, âm thầm liên thủ tấn công Vũ Viên.
Mỗi một khoảnh khắc đều tiềm tàng sự nguy hiểm - có kẻ âm thầm thao túng, có kẻ đυ.c nước béo cò, còn có kẻ nhân cơ hội gây chuyện...
Cả một màn kịch lớn này, ai là kẻ được lợi còn chưa rõ, nhưng nếu như Vũ Viên không bắt được đào phạm thì đó chính là sai sót của hắn. Hơn nữa, nếu như hắn bất cẩn bị thương thì ngay lập tức sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Là ai đã sắp xếp ván cờ này? Vũ Viên có biết không?
Có vẻ là... biết.
"Ngài thường xuyên gặp những chuyện như thế này hả?" Giọng nói của Thôi Hoàn tan vào trong gió, nghe không được rõ ràng cho lắm.
Vũ Viên bày ra biểu cảm cảm động một cách khoa trương: "Lo lắng cho ta à?"
Thôi Hoàn: "..."
Vũ Viên quả thực rất thường gặp phải cảnh này, bởi lẽ những việc hắn làm rất dễ động chạm đến mạng lưới lợi ích nhạy cảm nhất của người khác nên vô cùng nguy hiểm.
Tuy có chỗ dựa là sự sủng ái của Thái Hậu nhưng hắn cũng vì thế mà trở thành cái bia đỡ, người muốn hắn chết nhiều vô số kể. Những cạm bẫy mưu tính luôn lần lượt nối tiếp nhau, phá được rồi thì xem như hắn có bản lĩnh, nhưng nếu không phá được thì chết là đáng đời.
Người khác đều có trợ thủ, nhưng hắn lại không có, cũng chẳng thể có. Hắn vẫn luôn một thân một mình, làm bạn với sự cô độc, dũng cảm hành tẩu khắp thế gian, cũng xem như được thoải mái, tùy ý.
Tuy hắn không nói nhưng Thôi Hoàn đã nhìn ra, y chợt cảm thấy...
Vũ Viên: "Cảm thấy ta đáng thương à?"
Thôi Hoàn lắc đầu: "Cảm thấy ngài rất liều."
Không sợ chết, thậm chí còn hưởng thụ cảm giác thấp thỏm khi đứng bên bờ vực sinh tử, hiếm có ai có thể sở hữu được khí phách như thế.
Vũ Viên ngẩn người, sau đó bật cười: "Thôi lang hiểu ta như thế..."
Thôi Hoàn khích lệ: "Ngài còn có thể liều hơn chút nữa."
Vũ Viên: "Hửm?"
Thôi Hoàn: "Nếu lỡ có chết, ta có thể giúp ngài nhập liệm."
Dáng vẻ như đang chuẩn bị tiếp nhận một mối làm ăn.
"Ha ha ha ha..."
Vũ Viên cười đến mức không dừng lại được: "Được thôi, đến cả người khâm liệm cho cũng có rồi… ta cũng thật có phúc đấy chứ!"
Hắn vừa cười vừa ra những chiêu thức sắc bén. Kiếm ra khỏi vỏ, không ai có thể cản phá, cũng chẳng ai dám ngáng đường.
Mặc cho bọn người mang ý đồ xấu muốn ngăn không cho hắn bắt được người, hắn vẫn nghiễm nhiên hiên ngang xông tới.
Mặc cho tên đào phạm có may mắn luồn lách thoát thân thì chưa đầy một khắc sau vẫn sẽ bị hắn tóm gọn!
Bước chân của hắn nào có đang đạp trên tiếng trống chiều, đây là đang đạp lên tim của người khác!
Thôi Hoàn được lưỡi kiếm che chắn kỹ lưỡng nên không hề bị thương. Thế nhưng, y đã nhiều lần nhìn thấy có cơ hội, ấy vậy mà Vũ Viên vẫn không chịu thả y xuống: "Sao lại không thả ta ra?"
Y chẳng hề muốn thấp thỏm liều mạng cùng người này chút nào!
Vũ Viên "hừ" một tiếng rồi nói: "Bọn người dưới kia còn đang đợi làm anh hùng cứu mỹ nhân kia kìa, nếu bây giờ ta thả ngươi xuống thì chẳng phải đã tạo cơ hội cho kẻ khác rồi sao?"
Thôi Hoàn: "..."
Thật ra thì y đã trông thấy bóng dáng của Lý Khiên từ xa rồi.
Mối quan hệ giữa Tả Kiêu Vệ và Đại Lý Tự rất tốt nên Lý Khiên xuất hiện ở đây để giúp đỡ bắt đào phạm cũng là chuyện bình thường. Thậm chí, màn kịch ngày hôm nay rất có thể cũng có sự đóng góp lớn lao của hắn ta.
"Không đến mức đó chứ..."
Bất kể là để phục vụ cho việc phá án hay là vì chính mình, có nhất thiết phải làm đến mức này không?
"Chuyện nhỏ." Bàn tay to lớn của Vũ Viên ôm người trong lòng càng chặt hơn: "Thôi lang chịu khó chút nhé, ôm ta chặt vào, ta sẽ cố gắng vững hơn chút, không để ngươi phải nôn đâu. Còn nếu lỡ không nhịn được mà nôn luôn cũng chả sao cả, cứ nôn lên người ta, không cần khách sáo đâu, y phục của ta còn nhiều lắm."
Thôi Hoàn: "..."
Thôi Hoàn chợt nhớ đến chiếc áo choàng dày khiến y sớm tối không nỡ rời mà hắn đã ném cho.
Thôi vậy.
"Ngài nợ ta lần này đấy."
"Thôi lang có hơi vô lý à nha." Vũ Viên còn đang giao thủ với người khác nhưng vẫn rảnh rỗi trêu ghẹo: "Ta đây vừa ôm ngươi còn vừa bảo vệ ngươi, thế mà lại biến thành ta nợ ngươi rồi?"
Thôi Hoàn dứt khoát quay đầu sang chỗ khác, không để ý tới hắn nữa.
Vũ Viên cười lớn, l*иg ngực không ngừng phập phồng.
Trận đánh này, Vũ Viên vẫn chưa thật sự dốc toàn lực, hắn vẫn có thời gian để vờn đối thủ, mượn cơ hội quan sát xung quanh và trêu chọc Thôi Hoàn.
Đến tận bây giờ, khi cảm thấy mọi thứ đã vừa tầm, hắn - một tay cầm đoản kiếm, một tay ôm Thôi Hoàn - nhân lúc đang giao đấu, đột nhiên nhấc chân quét ngang như roi vυ"t...
Đá cho tên đào phạm văng thẳng xuống tường!
Lực chân vô cùng tàn nhẫn, khiến tên đào phạm không kịp phản ứng mà ngã dọc theo bức tường.
Vũ Viên nhảy xuống tường rồi thả Thôi Hoàn xuống đất một cách vững vàng. Hắn đưa chân đạp thẳng lên mặt tên đào phạm, sau đó còn hung ác mà nghiền chân: "Chạy đi, sao không chạy nữa?"
Gương mặt tên đào phạm như biến dạng, nói không nên lời.
"Hay lắm!"
"Thập Tam lang uy vũ!"
"Thập Tam lang thật lợi hại!"
Quần chúng vây xem không ngừng vỗ tay.