"Chỉ cần ngươi dám, ta có gì lại không dám."
Vũ Viên xoay người, dưới nụ người phách lối còn mang theo một tia nguy hiểm.
Ai có thể vinh hạnh được ta "hộ tống" đây nhỉ? Kẻ lần trước hiện cũng đã cỏ mọc cả thước rồi.
Sắc mặt của Thôi Hoàn không chút thay đổi, như thể không nghe ra ý trong lời hắn: "Thập Tam lang, mời."
Hai người quay lưng trở về phường, bước chân của họ vô cùng hài hòa, đến cả chiếc bóng dưới ánh tà dương cũng ăn ý một cách thần kỳ. Nếu như không đặc biệt chú ý thì sẽ không thể nhận ra được bầu không khí giữa họ có chút quái dị, trông rất giống như đang mưu tính chuyện gì đó xấu xa.
"Cứu mạng... gϊếŧ người rồi..."
"Quầy hàng của ta..."
"Ôi mẹ ơi, là đào phạm*! Mọi người mau chạy đi!"
*Đào phạm: Tội phạm vượt ngục.
Trên đường phố đột ngột nảy sinh biến cố, ngay lúc tiếng trống chiều vang lên, trên phố lại đang có rất nhiều người nên động tĩnh vô cùng lớn.
Do tầm nhìn có hạn nên Thôi Hoàn chỉ thấp thoáng nhìn thấy một bóng lưng quần áo tả tơi, râu ria xồm xoàm.
Bóng người đó bật nhảy lên rất nhanh, võ công khá cao, ra tay cũng vô cùng nhẫn tâm.
Kẻ đó chỉ một mực xông thẳng về phía trước, ai dám chắn đường thì lập tức ra tay với người đó, rõ ràng chẳng thèm quan tâm đến sống chết của người khác.
Bỗng, tay y bị ai đó nắm lấy rồi kéo đến bên tường.
Vũ Viên nhướn mày: "Bảo ta đưa ngươi về nhà, hửm?"
Biết trước là sẽ có chuyện xảy ra sao?
Thôi Hoàn rũ mắt: "Chẳng phải ngài cũng không phản đối sao?"
Chẳng phải ngài cũng biết trước là sẽ có chuyện rồi à?
Thế thì sao lại không phản đối?
Vũ Viên nắm tay y mạnh hơn, khó hiểu mà bật cười: "Vất vả cho Thôi lang rồi."
Vất vả?
Thôi Hoàn còn chưa kịp hiểu ẩn ý trong lời này thì tầm mắt chợt biến đổi, toàn thân đột nhiên bay lên không trung rồi lại đột ngột rơi xuống, nội tạng như lơ lửng.
Y không hề có chút phòng bị nào, trong đầu chớp mắt chỉ nhảy ra được hai từ "nguy hiểm", đến cả cánh tay đang giữ chặt bên eo y cũng không còn nằm trong phạm vi ưu tiên cần chú ý nữa.
Y đang bị Vũ Viên ôm lấy nhảy qua tường.
Không chỉ leo tường, hắn còn liên tục phóng vọt lên vọt xuống giữa các bức tường và mái hiên, trông chẳng khác gì một con mèo lớn chạy theo quả cầu mây đang bị ném tung giữa không trung.
Động tĩnh trên đường phố vô cùng náo nhiệt, người thì gào lên bắt tội phạm, người thì hét lên có đào phạm, còn có tiếng quan binh vừa tìm cách giữ trật tự vừa phái người đi bắt phạm nhân.
Mặc dù người dân không thể tiến lên phía trước nhưng họ vẫn hò hét ầm ĩ chẳng chịu lùi lại, thậm chí còn tụ lại càng nhiều người hơn...
Tiếng trống chiều đã không còn là thứ để thúc giục bước chân của mọi người mau chóng về nhà, thay vào đó, nó đã trở thành tiếng còi phát lệnh chiến đấu, khiến cho nhịp tim vô cùng kích động.
Thôi Hoàn thì chỉ cảm thấy buồn nôn.
Bất thình lình bị tung lên cao khiến y không thích ứng kịp, tầm mắt chuyển động quá nhanh khiến y hoa mắt choáng đầu. Tiếng gió vù vù bên tai, dạ dày không tự chủ được mà sôi trào, cực kỳ buồn nôn...
"Thả ta xuống..."
"Không thả!" Vũ Viên tràn trề sinh lực.
Thôi Hoàn chật vật đưa mắt tìm kiếm phương hướng rồi lại chật vật nhấc tay chỉ: "Bên kia... ngài thả ta xuống ngã rẽ bên kia... an toàn lắm."
Vũ Viên: "Không thả!"
Thôi Hoàn nhắm mắt nhịn xuống để không làm ra hành động thất lễ nào: "Không dám làm phiền Thập Tam lang, ta có khả năng tự vệ."
Nhưng mà mặc kệ y nói thế nào, Vũ Viên vẫn chỉ nhả ra hai từ: "Không thả!"
Thậm chí, Thôi Hoàn càng phản kháng, hắn càng muốn làm tới. Ẩn dưới bước chân ngày càng nhanh hơn của hắn là một sự hưng phấn không không rõ.
"Chẳng phải vẫn luôn ngày nhớ đêm mong với ta sao, bây giờ ta chiều theo ý ngươi rồi đấy, sao còn không vui nữa? À, ta biết rồi, Thôi lang nào phải không vui, đây là đang xấu hổ nhỉ."
Còn nói lời cười nhạo, hoàn toàn chẳng hề tôn trọng chút nào.
Thôi Hoàn khó khăn níu giữ lý trí còn sót lại, tức đến mức đưa tay nhéo hắn.
"Như mèo cào vậy, ra tay nhẹ như thế, Thôi lang rốt cuộc là đang giận ta hay là thương ta đấy?"
Vị trí mép trong cánh tay là dễ đau nhất, thế mà Vũ Viên lại chẳng thèm để ý, vẫn cứ lớn tiếng cười ha ha rồi tiếp tục vượt nóc băng tường. Nhiều lắm cũng chỉ thay đổi tư thế một chút để Thôi Hoàn dễ chịu hơn, không đến mức phải thật sự nôn ra ngoài.
Thôi Hoàn: "..."
Sau một hồi gà bay chó nhảy, tầm nhìn của y đã không còn lắc lư như thế nữa, dần nhìn rõ hơn được một chút rồi.
Đây có vẻ không phải là một cuộc truy bắt đào phạm, mà là... ám sát? Nhắm vào Vũ Viên ư?
Tên hán tử lúc nãy không hề chạy về hướng của Vũ Viên, cũng chẳng có ai biết được Vũ Viên sẽ đứng ở đâu. Thế nhưng, sau một hồi binh hoang mã loạn, tên hán tử đó lại đột ngột xông về hướng của Vũ Viên.
Kẻ đó đích xác là đào phạm, trên người đang mặc đồ của phạm nhân, trên mặt còn có vết tích của việc dụng hình, đến cả vẻ hung tàn trong ánh mắt cũng rất khác với người thường. Bất kể là nộ khí trên người, dáng vẻ trốn chạy hay là cách xuống tay tàn độc, tất cả những biểu hiện ấy đều chẳng màng đến sống chết của người khác.
Có lẽ, kẻ đó không chỉ là đào phạm, mà còn là... một tử tù.
Trông có vẻ như đang hoảng loạn chạy bừa rồi giẫm đạp lên hàng quán của người dân, sau đó chẳng biết cướp lấy con dao từ đâu làm người khác bị thương, khiến lưỡi dao dính máu. Vì bị quan binh truy đuổi nên kẻ đó đã vội vàng chuyển hướng, bất tri bất giác mà xông đến chỗ của Vũ Viên.
"Đừng cản ta, bằng không ta gặp ai sẽ gϊếŧ người đó!"
Dân chúng biết chuyện chẳng lành, náo nhiệt thì không kìm được mà phải xem nhưng cũng không dám tiến lại quá gần. Họ vô thức chừa ra một khoảng trống, thế mà lại tạo thành một lối đi thẳng đến chỗ Vũ Viên.
Một sự trùng hợp vô cùng kỳ lạ. Đào phạm như thể đang bị truy đuổi đến đường cùng, chỉ còn đúng một hướng có thể đi, nhưng cớ sao lại chỉ có một đường này chứ? Đương nhiên là do vòng vây có "lỗ hỏng" hoặc là do "không kịp" nên mới để lại lối đi này.
"Keng..."
Trong lúc y đang suy nghĩ, Vũ Viên đã tiến lên giao đấu với tên đào phạm, vũ khí của hai bên va chạm vào nhau làm tóe ra những tia lửa như đang cảnh cáo.
Con dao bị tên đào phạm cướp được trong lúc chạy trốn thế mà cũng không tệ - cứng cáp mà sắc bén, rất có sức nặng, khi nghênh đón trực diện sẽ rất khó kháng cự.
Trên tay Vũ Viên là một thanh đoản kiếm mảnh nhưng dẻo dai, trông thì có vẻ không chiếm ưu thế nhưng hắn lại điều khiển vô cùng thành thạo, từ góc độ cho đến lực tay đều vô cùng hữu lực và đẹp mắt. Hắn linh hoạt xoay cổ tay, lập tức chuyển thủ thành công rồi tung ra sát chiêu một cách sắc bén!
Đào phạm vượt ngục vốn đã mang tâm thái liều chết, quyết không chịu thua, cực kỳ hung tàn. Trong lòng Vũ Viên đang ôm chầm lấy một người, chỉ dùng một tay để chiến đấu nhưng không hề bị áp chế, thậm chí còn có chút áp đảo.
"Đào phạm từ Đại Lý Tự? Hửm?"
Đại Lý Tự...
Con ngươi của Thôi Hoàn khẽ động.
Kẻ này vừa nhìn là biết đã bị nhốt rất lâu rồi, tuy không liên quan đến vụ án mà y đang điều tra nhưng cách kẻ này đột ngột xuất hiện lại khá kỳ lạ. Hơn nữa...
Y nâng mắt quan sát tỉ mỉ, chiếc xe ngựa đang chạy với tốc độ cực nhanh trên đường kia hình như là của nhà phu quân Phong nương tử thì phải? Bì Thừa Minh đang ở đây? Hay là có người đang mượn cơ hội này để làm gì đó?