Hoàng hôn nhuộm đỏ một khoảng trời.
Trong lúc Thôi Hoàn đang trò chuyện với Khang thị trong phòng, Vũ Viên chẳng biết đã lấy từ đâu ra một vò rượu, hắn ngồi xếp bằng trên mái nhà, vừa nhấp từng ngụm vừa tắm mình dưới ánh tà dương.
Rượu thanh, gió lạnh, năm tháng khẽ nhuốm hơi sương.
Đột nhiên, hắn đứng phắt dậy, trông thấy động tĩnh phía xa, khóe môi nhếch lên một độ cong mang theo sự giễu cợt.
Thôi Hoàn vừa hay bước ra.
Vũ Viên làm như không có chuyện gì xảy ra mà xoay người lại, vững vàng đáp xuống đất rồi tiện tay nhét vò rượu rỗng cho người hầu đi ngang qua, nghiêm túc bước đến trước mặt y: "Hỏi xong rồi à?"
Thôi Hoàn đưa mắt nhìn người hầu đó rời đi, sau đó nhìn sang gương mặt không chút gợn sóng của Vũ Thập Tam Lang: "Ừm."
Y chẳng nói thêm lời dư thừa nào, nhanh chóng lặp lại những thông tin mà mình có được, kể cả suy đoán của bản thân cũng nói hết cho hắn nghe.
"Tuyên Châu sao..." Nét mặt của Vũ Viên có chút khó tả.
Thôi Hoàn: "Ngài còn biết người Tuyên Châu nào khác à?"
Hắn chợt nghĩ đến người mà bản thân ngẫu nhiên gặp trên đường hôm nay, thật sự chỉ là ngẫu nhiên thôi sao?
"Thập Tam lang hôm nay chặn đường ta có việc gì sao?"
"Ồ, thời gian vừa vặn." Vũ Viên ngẩng đầu nhìn sắc trời rồi xoay người: "Đi theo ta."
Thôi Hoàn không hỏi thêm mà chỉ im lặng đi theo Vũ Viên.
Hai người cùng nhau đi qua con phố, nhìn ánh chiều tà kéo dài chiếc bóng.
Ngay khi tiếng trống chiều đầu tiên vang lên, họ đi đến một con ngõ hẹp, phía trước không xa là một hiệu buôn, có người đang giao dịch bên trong...
Vũ Viên chỉ vào một lang quân trẻ tuổi với tướng mạo không tồi, đang khoác trên mình bộ viên lĩnh màu xanh ngọc rồi lại chỉ vào một nam nhân trung niên trông có vẻ giàu sang và trải đời: "Thương nhân Lăng Vĩnh và người hầu Thân bá."
Thương nhân tên Lăng Vĩnh thì Thôi Hoàn biết, vài ngày trước đã bị Đồ Trường Man điều tra, bảo là kẻ này hết sức đáng nghi và có khá nhiều điểm liên quan đến Chước nương tử. Chiếu theo sự phân tích về hành tung và trạng thái tinh thần của nàng cho thấy tên nam nhân này chắc chắn có gì đó, trông thì phối hợp nhưng thực chất lại che giấu rất nhiều.
Người hầu Thân bá chính là quản gia của Bì Thừa Minh trong nhà Phong nương tử. Ông ta đã cung cấp không ít thông tin hữu ích, do nhà của Bì Thừa Minh không lớn lắm, gã ta lại ít khi về nhà nên người quen thuộc với Phong nương tử nhất chính là vị quản gia này.
Mà hai bên đều là thương nhân, rất có thể sẽ có trao đổi hàng hóa với nhau, thêm cả Phong nương tử đang có nhu cầu mua tranh, Thân bá lại từng là người trung gian nên đã giới thiệu cho Lăng Vĩnh bán tranh.
Bây giờ nhìn lại, hai người họ có vẻ như đang hoàn thành giao dịch, tuy trong nhà có tang sự nhưng đơn hàng đã thương lượng trước đó vẫn phải bàn giao đúng hẹn...
"... Không tệ, số lượng trùng khớp rồi." Thân bá rất hài lòng: "Nếu đơn hàng tiếp theo được về nhanh thì có thể giao đến một lượt luôn."
Gương mặt mang theo nụ cười của Lăng Vĩnh đem lại cho người khác một cảm giác ấm áp như được tắm trong gió xuân: "Chẳng hay giao đến nơi nào cho ngài?"
Thân bá cụp mắt: "Lăng lang sao lại hỏi như thế?"
Lăng Vĩnh: "Dẫu sao thì nhà cũng đang có tang, e là có chút bất tiện..."
Thân bá: "Sao lại bất tiện chứ, giờ thân ngày mốt hãy giao đến cửa bắc cho ta."
Thôi Hoàn cảm thấy không đúng.
Hai người họ không chỉ nói vài câu ấy nhưng vì khoảng cách khá xa nên y không thể nghe hết toàn bộ. Thế nhưng, nhìn biểu cảm và ẩn ý trong giọng nói của họ lúc trò chuyện, y cảm thấy có chút khó nói.
Thông thường, những gia đình khá giả sẽ không chỉ có một cánh cửa, chẳng hạn như cửa chính, cửa bên, cửa lệch và cửa sau.
Cửa lớn không được mở thường xuyên trừ những lúc trong nhà có chuyện trọng đại; cửa bên nằm cạnh cửa chính không xa, bình thường ra vào đa phần sẽ đi bằng cửa này; cửa lệch phía tây thường cho hạ nhân sử dụng, sắm sửa đồ dùng cũng sẽ dùng cánh cửa tây này.
Còn cửa bắc là cánh cửa nhỏ phía sau nhà, thường dùng cho những việc kín đáo, không tiện để người ngoài biết. Chẳng hạn như đổ phân hoặc đưa thi thể của hạ nhân chết do bất đắc kỳ tử hay gặp tai nạn bất ngờ...
Bất kể là sống hay chết thì gia chủ cũng tuyệt đối không thể ra vào cửa bắc. Thế thì tại sao Thân bá lại yêu cầu giao đồ cho chủ nhà bằng cửa bắc? Hơn nữa lại là vào buổi chiều muộn, chẳng mấy thuận tiện như vậy?
Biểu cảm của Lăng Vĩnh cũng rất khó nói, trông hắn ta cười có vẻ dịu dàng đấy thực chất lại mang theo ý thăm dò. Sự thăm dò ấy vô cùng rõ ràng, khiến cho Thân bá phát hiện và lập tức cảnh giác.
Bọn họ chỉ đơn giản là bàn chuyện làm ăn thôi ư?
Lăng Vĩnh có vẻ còn có mục đích khác.
Thân bá cũng rất kỳ lạ, bất kể là khí chất ăn nói hay là sự khôn khéo xen lẫn ngạo mạn ấy đều giống như người làm nhiều đời do thế gia bồi dưỡng ra, thế mà lại chịu cúi mình hầu hạ cho một thương nhân như Bì Thừa Minh?
Thôi Hoàn đã từng gặp qua Bì Thừa Minh, ít nhất thì không nhìn ra được gã có tài cán gì trên phương diện dùng người.
Vũ Viên vừa hỏi thì Thôi Hoàn đã lập tức nói ra hết những suy nghĩ này, đồng thời suy xét dụng ý của Vũ Viên: "Ngài đang nghi ngờ ai, Lăng Vĩnh hay là Thân bá?"
Vũ Viên không trả lời mà hỏi ngược lại: "Điều tra vụ án này rất quan trọng với ngươi sao?"
Thôi Hoàn đọc hiểu ánh mắt của hắn, ý hắn là...
Hình như ngươi còn có mục đích khác nữa.
Có vẻ hắn rất tò mò muốn biết y muốn làm gì.
"Hai vụ án mạng này trông có vẻ không khớp thời gian với nhau, nhưng mỗi một chi tiết trong đó lại có sự đan xen mờ nhạt. Hung thủ hiện vẫn còn đang ẩn nấp, có khả năng nạn nhân không chỉ có hai người..." Thôi Hoàn nhìn hắn, ung dung hỏi ngược lại: "Đối với Thập Tam lang mà nói, mạng người chẳng quan trọng chút nào ư?"
Vũ Viên nhìn chằm chằm Thôi Hoàn: "Ngươi biết ta đang nói đến chuyện gì mà."
Thôi Hoàn không né tránh: "Vậy nên đối với ngài, việc "tìm đồ" cũng chẳng quan trọng ư?"
Nguyên do của mọi chuyện đều bắt nguồn từ việc"quý nhân mất đồ", nếu như việc phá án không gấp rút thì không khác nào đang tỏ ý rằng người này chẳng có chút sợ hãi đối với hoàng quyền sao?
Vũ Viên thu lại ánh mắt.
Thôi Hoàn: "Có phải ngài đã tìm ra món đồ đó rồi không? Vậy nên mới chẳng thèm lo lắng như thế."
Vũ Viên đột nhiên bật cười: "Ngươi đúng là có thù tất báo mà."
Nhớ lại khi trước đã từng công kích để thăm dò y ở nhà họ Khương, còn chưa qua bao lâu mà đã trả đũa lại rồi. Quả nhiên, mỹ nhân này thật không dễ bắt nạt.
"Khách sáo rồi."
Thôi Hoàn chỉ muốn hỏi thôi, không ngờ đối phương lại trả lời.
Y nâng mắt nhìn sắc trời, ánh tà dương lặng lẽ nhuốm màu màn đêm dường như đang dự báo trước sự chẳng lành, khiến lòng người chợt bất an: "Lại phải phiền Thập Tam lang rồi. Ngài đưa ta về nhà đi."
Vũ Viên nhướn mày, nét mặt như đang tự hỏi sao y dám ra loại yêu cầu to gan như thế.
Thôi Hoàn bình tĩnh: "Ta bây giờ đã là người vô cùng quan trọng của ngài rồi, không thể đưa về được sao?"