Ban đầu, niềm vui khi gia đình đoàn tụ đã che giấu tất cả, phải đến sau này bà mới dần phát hiện ra, nhưng mọi phát hiện và suy đoán của bà đều không hề nói với bất kì ai khác.
Vì lẽ đó mà "Chước nương tử" đã cho rằng bà không nhận ra, vẫn luôn một mực tận tâm đóng vai một người đã rời nhà nhiều năm, thay người đó làm mọi việc mà một người con nên làm...
Mọi mối quan hệ tình cảm... đều có dấu vết để lần theo.
"Chước nương tử" đã rất nỗ lực để hòa nhập vào gia đình này, nàng ta nghiêm túc hiếu thuận với mẫu thân, cẩn thận chăm sóc cho đệ đệ, vừa dịu dàng vừa vững chãi, gặp phải chuyện gì cũng chẳng hề nao núng...
Có lẽ cũng đã từng sợ hãi, nhưng cho dù ngón tay dưới lớp áo có run rẩy thì nàng ta vẫn sẽ kiên cường dùng đôi vai gầy yếu để gánh vác hết thảy.
Nhà họ Khương này, quả thật là do một tay nàng ta chống đỡ.
Tiểu cô nương ấy gần như dùng toàn bộ sức bình sinh của mình để cố gắng, không có cảm giác tội lỗi vì đã phụ lòng ai, không có sự xấu hổ khi chuộc lỗi, chỉ có mong muốn được gần gũi, muốn được ỷ lại... muốn có một gia đình.
Một tiểu cô nương như thế, ai nhìn vào mà không chua xót được đây?
"Con bé trạc tuổi với Chước nương nhà ta... đều là những tiểu cô nương đáng lẽ nên được nuông chiều, bảo bọc..."
Làm sao Khang thị nỡ nói ra lời mấy lời nhẫn tâm cho được?
Bà biết rõ, cho dù con gái có xảy ra chuyện gì cũng không hề liên quan đến tiểu cô nương này. Chắc hẳn tiểu cô nương này đã nhận lời nhờ vả của con gái bà nên mới đến nhà họ, cùng họ trở thành người một nhà, cùng chăm sóc và lệ thuộc vào nhau.
Nếu như tiểu cô nương ấy có cha mẹ và người thân bên cạnh, nếu như nàng ta có người thương làm chỗ dựa... thì cũng sẽ chẳng đi đến bước đường này.
Nàng ta cũng là một người đáng thương.
Không phải Khang thị chưa từng có tâm trạng tồi tệ hay suy nghĩ cực đoan, đã có những lúc bà hận không thể lập tức vạch trần mọi chuyện, chất vấn đối phương về tung tích của con gái ruột.
Con bé lúc mới sinh ra chỉ nhỏ như nắm tay, còn chưa từng có lấy một ngày yên ổn đã phải bán thân làm nô tỳ, chẳng biết đã phải bôn ba vất vả trong hoàn cảnh như thế nào. Bà làm sao có thể không nhớ, không buồn, không hối hận...
Ai lại muốn chuyện này xảy ra chứ? Không ai muốn cả.
Bà không muốn phải chia ly với con gái, con gái bà cũng không muốn chết, vị tiểu cô nương này lại không muốn mình không có người thân bảo bọc. Tất cả chẳng qua...
"... Đều là số trời."
Khang thị nghẹn ngào, bà cất giọng gọi một tiếng "Chước nương" rồi khóc thương cho hai đứa con gái.
Nỗi đau trong tim bà nhiều vô kể nhưng lại chẳng thể giải bày cùng ai.
Không thể kể với người ngoài bởi vì gia đình họ đã thành ra thế này rồi, ai cũng không thể xảy ra chuyện nữa, dẫu đó chỉ là thanh danh.
Không thể kể với "Chước nương tử" bởi vì nàng ấy đã rất nỗ lực rồi, bà không thể khiến cho một tiểu cô nương tốt như thế phải gánh chịu sự áy náy vô tận thêm nữa.
Càng không thể kể với Khương Niên, cậu chẳng biết gì cả, tình cảm dành cho người tỷ tỷ vừa trở về cũng rất tốt, luôn giúp đỡ lẫn nhau. Đó chính là dáng vẻ nên có của những tỷ đệ nhà bình thường.
"Ta biết con bé không phải con gái ta nên dẫu có tốt đến mấy thì ta cũng không có lý nào cứ làm phiền hay sai khiến nó mãi."
“Con bé biết ta không phải mẫu thân ruột thịt của nó nên dù có hiếu thuận gần gũi đến mấy hay dám quản thúc nghiêm khắc đến đâu cũng sẽ giữ chừng mực. Ta vốn cho rằng bọn ta vẫn còn rất nhiều thời gian, nào ngờ..."
Khang thị nhắm mắt, bất lực ai thán: "Nào ngờ ta còn chưa chết mà con bé lại đi trước rồi."
Thôi Hoàn chăm chú lắng nghe: "Người có biết nàng đến từ đâu không?"
Khang thị lắc đầu: "Con bé rất cảnh giác với chuyện quá khứ nên chưa từng nhắc đến bao giờ. Nhưng ngày thường khi chung sống với nhau vẫn sẽ lộ ra một vài chi tiết..."
Chẳng hạn như những thói quen đã ăn sâu vào xương cốt. Sở thích ăn mặc phần nhiều là do sau này mới bồi dưỡng ra nhưng dạ dày thì luôn nhớ về cố hương, con người luôn sẽ có đôi lúc muốn ăn lại những món mình đã quen thuộc và yêu thích từ nhỏ.
Khang thị đã sống đến chừng này tuổi rồi, nhìn thấu sự đời nên có thể đoán được đại khái tiểu cô nương có vẻ xuất thân từ Giang Nam, có khả năng cuộc sống lúc nhỏ cũng khá giả, tuy không tính là giàu có nhưng cũng chẳng cần lo cái ăn cái mặc.
Nàng đặc biệt có ác cảm với những lời mỉa mai nhằm vào con gái một, căm ghét những kẻ chuyên "ăn của nhà tuyệt hậu*", qua đó có thể đoán được nàng đã từng trải qua cảnh tương tự.
*Ăn của nhà tuyệt hậu: mang ý miệt thị, ám chỉ những kẻ thừa nước đυ.c thả câu, tranh đoạt tài sản của trẻ mồ côi hoặc chiếm đoạt di sản của người đã mất mà không có người thừa kế chính thức.
Chẳng hạn như nàng chính là con một trong gia đình có cha mẹ gặp bất ngờ gặp nạn mà qua đời, bị người trong tộc chiếm đoạt gia sản hoặc là tính kế gì đó mới khiến cho một tiểu cô nương như nàng phải tha hương nơi đất khách...
Nàng vô cùng kháng cự việc mai mối, tuy rằng ngày thường không hề thấy nàng có bất cứ nỗi sợ đặc biệt nào với nam tử nhưng lại cự tuyệt việc chung sống với nam tử. Một người có tính cách dịu dàng như nàng lại đặc biệt cố chấp trong chuyện này, có khả năng đã từng phải chịu thiệt thòi nào đó vô cùng đau khổ...