"Ngài đến rồi."
Khang thị ngồi trước cửa sổ trong phòng con gái, đôi mắt ngóng về bầu trời trống rỗng, không có mây cũng chẳng có chim, bàn tay run rẩy vuốt ve dụng cụ dùng trà trên bàn.
Hoàng hôn đến gần, ngoài sân đã không còn khách đến chia buồn, nhạc tang cũng dần lắng xuống. Nội viện chợt yên tĩnh đến lạ thường.
Phải chăng là vì trời càng về đêm càng lạnh nên ánh chiều tà hôm nay cũng chẳng mấy ấm áp, hay là do màu bạch kim của bạc phủ lên da người lạnh lẽo, khó mà cảm nhận được sự ấm áp.
Duy chỉ có đồ gốm vẫn sáng ngời như trước, không hề thay đổi.
Màu trắng thuần khiết xinh đẹp, men sứ mịn màng ấm áp - chính là gốm Hình trắng.
"Con gái của ta, vốn dĩ làm nghề này, có phải không?"
Khang thị cử động lỗ tai một chút, nghe thấy có tiếng bước chân cũng chẳng hỏi là ai, nhưng bàn tay đang vân vê trà cụ lại run hơn: "Những năm ấy... quá khổ rồi, Chước nương không hề thường xuyên gửi tin về, đi tám năm trời nhưng tổng cộng chỉ có năm bức thư."
"Mỗi lần cũng chỉ báo bình an, chữ viết trên thư cũng rất ít, chỉ bảo rằng mọi thứ rất tốt chứ chưa bao giờ đề cập đến thời tiết thay đổi ra sao, có giống với Trường An hay không; không nhắc đến đồ ăn cay hay mặn, ăn có quen không; cũng chẳng nói ở đó có bị ức hϊếp hay không... Con bé chưa bao giờ kể về chuyện của mình, nhưng nếu sống tốt thì cớ sao lại không muốn nói?”
Một là bị ức hϊếp nhưng không tiện nói, cũng không dám nói; hai là bận rộn đến mức không còn sức lực, không rảnh, cũng không có tinh thần để nói.
"Chước nương của ta, không biết đã phải chịu bao nhiêu uất ức rồi."
Thôi Hoàn kinh ngạc trước sự nhạy bén của Khang thị, Chước nương vốn chẳng hề tiết lộ gì cả, ấy thế mà bà lại đoán ra được manh mối về gốm Hình.
Chước nương tử giả muốn trở thành Chước nương tử thật, có rất nhiều thứ cần phải học, cần phải diễn, chỉ có một thứ là không cần - thói quen của Chước nương tử thật sau khi rời khỏi nhà.
Chước nương tử thật không muốn khiến người nhà phải mất công lo lắng nên chỉ báo bình an mà không kể chuyện về mình, vậy thì những thói quen sinh hoạt được hình thành sau này cùng sự quen thuộc về gốm Hình đều có thể không cần phải đem về Trường An.
Cuộc gặp gỡ giữa Chước nương tử thật và Chước nương tử giả theo lý mà nói chỉ có thể xảy ra ở Lộ Châu, cùng với nỗi sợ hãi và cảnh giác mà mình đã trải qua, nàng ta hoàn toàn có thể bỏ qua gốm Hình, không để nó xuất hiện tại nhà họ Khương ở Trường An.
Nàng ta cũng đã làm được rồi, cả nhà họ Khương cũng chỉ có phòng nàng ta là có một bộ trà cụ làm từ gốm Hình.
Dẫu trong lòng vẫn còn nỗi sợ hãi với quá khứ thì nàng ta vẫn không cầm được nỗi tưởng nhớ dành cho người mất.
Nếu không thì bụi cúc họa mi ngoài cửa sổ là vì đâu mà trồng?
Nàng ta chỉ là thuận theo lòng mình mà làm, nào ngờ chỉ với những hành động nhỏ nhặt ấy đã bị Khang thị đoán ra được.
Từ cổ chí kim, mối liên kết giữa mẹ và con gái vẫn luôn vô cùng sâu sắc.
Thôi Hoàn không cần thiết phải giấu giếm, y chậm rãi đến gần: "Phải, Chước nương tử sở hữu khả năng chế tác vô cùng tốt, những món đồ gốm được nàng chế tác ra đều được người trong ngành hết lời khen ngợi. Người xung quanh ai nấy cũng đều rất thích nàng, nói rằng nàng rất cởi mở, thông minh và giỏi giang."
"Vậy thì tốt... vậy thì tốt..."
Khang thị run rẩy đưa tay lau đi nước mắt: "Chưa từng có ai nói với ta những chuyện này... ta chỉ mong con gái của mình trong những năm ấy không phải trải qua vất vả, lúc đó... cũng không quá đau đớn."
Thôi Hoàn nghe hiểu, Chước nương tử giả quá mức cẩn thận nên sẽ không tiết lộ những chuyện này. Hoặc có thể là nàng ta vốn không biết gì cả, nàng ta và nguyên chủ vốn chẳng mấy thân thiết.
Bao nhiêu năm trôi qua rồi, Khang thị đã chấp nhận sự thật rằng con gái của bà sẽ không bao giờ trở về được nữa. Bà chỉ hy vọng những năm tháng con gái còn trên thế gian không chỉ có mỗi đau khổ mà vẫn còn có những chuyện vui vẻ, nếu lỡ không may rời bỏ thế gian, cũng mong quá trình ấy không quá đau đớn.
"Quan phủ đang điều tra..." Thôi Hoàn không vòng vo: "Vị hôm nay đã đến cùng ta chính là Vũ Viên, Vũ Thập Tam Lang - Trung Lang tướng của Nội Vệ. Người nhà của người có thể đã nhận ra rồi? Tuy tính cách của hắn không được tính là tốt nhưng làm việc lại chưa bao giờ để xảy ra sai sót."
"Ta biết ngài đến để tìm ta, ngài muốn hỏi chuyện gì?"
Khang thị khẽ gật đầu, giọng nghẹn ngào: "Nhưng mà thật ngại quá, chuyện ta biết được cũng không nhiều."
Vì mấy ngày nay quá mệt mỏi và đau buồn nên tình hình sức khỏe của bà không mấy khả quan, nói chuyện rất chậm, may mà bà không kháng cự, sẵn lòng nói về những chuyện này. Thôi Hoàn pha giúp bà một tách trà, sau đó ngồi xuống nghe bà chầm chậm kể.
Bà quả thực đã biết vị Chước nương tử sau khi trở về kia đã không còn là Chước nương tử của bà nữa.