Tiếng nhạc tang vang lên ngoài sảnh, tựa như lời chia buồn từ những vị khách mới đến. Mẹ con Khang thị đã không thể kìm nén được nữa, tiếng khóc đầy bi ai bao phủ lấy cả đình viện.
Thôi Hoàn rũ mắt: "Tiểu liệm hôm ấy, Khương Niên từng nhắc đến việc tỷ tỷ khóc trộm và cả việc tỷ tỷ bắt cậu dùng tính mạng của mẫu thân để thề rằng sẽ không nói chuyện đó với người khác. Chính nàng ta cũng lấy tính mạng của đệ đệ và mẫu thân ra thề rằng không hề có chuyện gì cả, Khương Niên lúc này mới yên tâm, cho rằng đây chỉ là thói quen chung sống giữa mẹ và tỷ tỷ."
Nàng ta dám lấy tính mạng của mẹ và đệ đệ ra thề là vì họ đã mất từ lâu, lời thề đã không có tác dụng, thế nhưng Khương Niên lại coi là thật.
Vũ Viên: "Đến khi gặp phải nguy hiểm, nàng ta vì không muốn liên lụy nhà họ Khương nên dù có sợ hãi thì cũng muốn tự mình giải quyết."
Thôi Hoàn: "Khương Niên tuổi nhỏ nên không biết được quá nhiều, còn Khang thị thì chưa chắc."
Nỗi bi ai của bà đến từ việc biết rõ sự ra đi của cả hai cô con gái nhưng lại chẳng thể bày tỏ cùng ai. Chắc chắn bà vô cùng tiếc thương cô con gái của mình, đồng thời cũng có tình cảm phức tạp đối với vị cô nương đóng giả con gái mình đã chăm sóc bà suốt nhiều năm.
Bà đã khổ tâm vì hai vị cô nương này.
Vũ Viên: "Cần phải nói rõ lại với bà ấy."
Có lẽ bà thấy bất lực vì sự vô năng và yếu đuối của bản thân, cảm thấy xấu hổ vì sự ích kỉ và trốn tránh của chính mình. Thế nhưng, bà vẫn muốn tìm ra hung thủ đã sát hại hai cô con gái của mình.
Thôi Hoàn nhìn Vũ Viên, đôi mắt của y yên tĩnh mà sáng ngời: "Ta muốn xung phong."
Vũ Viên khựng lại giây lát, chợt bật cười: "Thôi lang à, tại sao ngươi lại muốn đốc thúc quan phủ điều tra vụ án này thế?"
Thôi Hoàn ngạc nhiên vì đối phương tự nhiên lại hỏi vấn đề này. Đương nhiên là vì y muốn mượn sức của quan phủ rồi, nhưng y sẽ không thừa nhận đâu: "Thập Tam lang nói đùa rồi, ta nào có bản lĩnh chỉ đạo quan phủ làm việc chứ?"
"Theo ta thấy, ngươi không những có bản lĩnh mà còn rất to gan nữa."
Vũ Viên nhìn ánh mặt trời chiếu lên mái tóc của Thôi lang, đôi đồng tử trong trẻo tựa như chiếc đèn lưu ly tinh khiết: "Nhưng không sao, việc này cứ giao cho ngươi vậy, ngươi đi hỏi đi, ta đợi..."
"Thôi lang à, nhất định đừng khiến ta thất vọng đấy."