Chương 14.1: Ngươi Chạm Vào Tay Ta Rồi

Nhà họ Khương.

Mẹ con Khang thị đã lo việc đại liệm cho Chước nương tử một cách ổn thỏa, di thể đã được đưa vào quan tài, nắp quan vẫn chưa đóng, để nàng có thể nói lời từ biệt cuối cùng với người thân và thế gian.

Thôi Hoàn thắp một nén hương rồi hỏi han về ngày đưa tang, bảo rằng muốn chuẩn bị lễ tế dọc đường.

Nước mắt Khang thị rơi lã chã, bà không thể kìm nén được nỗi bi ai, liên tục nói lời cảm tạ.

Trong lúc Thôi Hoàn đang lo lắng cho tiến triển của vụ án cũng như tiếc nuối vì thời gian tiểu liệm có hạn, chưa thể tìm ra được nhiều bằng chứng có ích thì Khang thị đã lệnh cho con trai đi gọi quản gia đến, nói rằng Thôi tiên sinh có thể đặt chân đến mọi ngóc ngách trong ngôi nhà này.

"Tiên sinh đã giúp đỡ chuyện của tiểu nữ rất nhiều, ta và khuyển tử không biết phải báo đáp thế nào mới phải, bây giờ cũng chỉ đành mặt dày tiếp tục nhờ vả tiên sinh mà thôi."

“Tiên sinh tài đức vẹn toàn, nếu lần này có thể thành công thì xem như tiểu nữ nhà ta may mắn. Còn nếu lỡ có thất bại thì mong tiên sinh chớ tự trách, cứ xem như... đây là số phận của nó."

Con ngươi của Khang thị không có tiêu điểm, có thể thấy được do khóc suốt mấy ngày liền nên bệnh về mắt của bà đã ngày càng nghiêm trọng hơn. Lời nói vừa nghẹn ngào vừa thận trọng, vừa muốn cầu xin Thôi Hoàn giúp đỡ vừa lo lắng mình sẽ đem lại gánh nặng cho Thôi Hoàn, trông cực kỳ hèn mọn.

Thôi Hoàn vô cùng đồng cảm, y an ủi bà vài câu, nói rằng mình sẽ cố gắng hết sức, sau đó rời đi cùng quản gia.

Vũ Viên thu lại khí thế của mình, im lặng đi theo, mãi cho đến khi bốn phía không còn ai nữa mới đi đến bên cạnh Thôi Hoàn: "Thôi lang thật là giỏi."

"Khách sáo rồi." Thôi Hoàn cười nhẹ: "Vũ Thập Tam lang cũng rất ngoan."

Ngoan?

Bao nhiêu năm rồi đã không có ai dùng từ này... không, trước giờ chưa từng có ai khen hắn như thế.

"Lá gan của ngươi cũng lớn thật đấy..."

"Nhà họ Khương này không lớn lắm, có dám đấu một trận không?"

"Đấu với ta?" Vũ Viên nhìn Thôi Hoàn đang đứng giữa hành lang, vạt áo của y lắc lư theo gió làm lộ ra dáng người mảnh khảnh: "Ngươi chắc chứ?"

Phạm vi điều tra lần này rất lớn, là cả một Khương trạch với tất cả những nơi có dấu vết của Chước nương tử cùng những vật dụng hàng ngày, còn có những di vật mà nhà họ Châu trả lại được Đồ Trương Man lấy từ người huynh đệ tốt kia nữa, vừa hay có thể đem ra đối chứng...

Cần có đầu óc và hơn hết là thể lực.

Thôi Hoàn: "Nếu như Thập Tam lang đến cả ta cũng không thắng nổi..."

Vũ Viên: "Vậy thì ta sẽ cho ngươi mở mang tầm mắt!"

Mắt thấy bóng lưng của người đó xa dần, Thôi Hoàn lúc này mới chậm rãi thở ra một hơi, cuối cùng cũng đi rồi.

Chước nương tử có quá nhiều bí mật, có vài thứ y muốn tìm hiểu rõ hơn. Hoa cúc... tay nghề nuôi hoa ấy đã được học từ đâu? Tây Hồ Liễu Nguyệt vô cùng quý giá, nếu như làm không đúng cách thì sẽ chẳng thể trồng ra được.

Vốn nghĩ rằng điểm chính nằm ở nhà họ Khương, kết quả là vị Chước nương tử này lại không phải người nhà họ Khương. Vậy thì nàng đến từ đâu, danh tính thế nào, thật sự đã trải qua những gì, yêu thích điều chi, thói quen ra sao...

Thập Tam lang quá nhạy bén, nếu như cứ đi theo bên cạnh như thế thì y lo rằng mình sẽ để lộ ra gì đó... Có lẽ không phải do Thập Tam lang không chịu được phép khích tướng mà chỉ là cố tình phối hợp làm theo mà thôi. Nhưng chẳng sao cả, bản thân đạt được mục đích là được rồi.

Y tĩnh tâm, bắt đầu tập trung tìm kiếm.

Vũ Viên sau khi lao đi thật xa mới quay đầu nhìn lại, sắc mặt khó lường.

Cố ý muốn hắn rời đi, muốn điều tra gì đây? Bí mật của ai đó cũng nhiều thật đấy.

Đúng là nên dành ra một chút không gian. Nếu như không để cho người khác có thu hoạch thì làm sao mình biết được những thu hoạch đó là gì, động cơ ra sao?

Hắn lười biếng phủi phủi tay áo, mắt hơi nheo lại, dáng người mạnh mẽ tựa như một con mèo lớn.

Hai người nhanh chóng hành động, đường đi và cách thức khác nhau hoàn toàn.

Vũ Viên dựa vào thể lực cường tráng cùng võ công cao cường của mình nên hành động vô cùng dứt khoát.

Phạm vi tìm kiếm của hắn cực lớn, từ những hang cùng ngõ hẻm hẻo lánh nhất cho đến những mái hiên nóc phòng mà người khác không thể đặt chân đến, chỉ cần là chỗ có điểm khả nghi thì đều sẽ xem xét qua một lượt.

Thứ Vũ Viên không thiếu nhất chính là sự nhạy bén, vì vậy rất nhanh đã có thu hoạch cho mình.

Khả năng tập trung mục tiêu của Thôi Hoàn rất mạnh, y biết rõ mình không thể lật tung hết cả nhà họ Khương được nên lập tức bắt đầu từ những điểm nhỏ trước.

Bắt đầu từ việc trồng hoa nuôi cỏ mà Chước nương tử giỏi nhất, sau đó lần theo thói quen và sở thích của nàng xem nàng có khả năng sẽ dùng đến những vật gì, có bao nhiêu tình cảm với nó... Khi con người làm những việc họ thích, chung quy sẽ rất khác biệt.

Rất nhanh sau đó, những món đồ được chất ở phòng khách ngày càng nhiều, chúng còn được chia làm hai chồng để phân biệt rõ ràng.