Chương 13.3: Nàng Đã Chết Từ Mười Năm Trước Rồi

Xảy ra chuyện từ tận lúc đó rồi ư?

Thôi Hoàn: "Có lẽ nhà họ Châu năm đó đã nổi lên nghi ngờ, hành động lần này chính là để thăm dò. Ngài hãy đích thân đi Lộ Châu điều tra xem, rất có thể họ không chỉ thăm dò mỗi lần này, chẳng hạn như nghe ngóng về chuyện ở Trường An hoặc về gia đình của Chước nương tử..."

Vũ Viên: "Về việc nhà họ Châu đè lại không nhắc đến nữa, những năm gần đây cũng chẳng hề có động tĩnh gì thì có khả năng: một là mắt thấy chuyện đã rồi, không còn cách cứu vãn nữa."

"Hai là bọn họ vốn dĩ biết rõ tình hình ở đây, biết được trong nhà đã có một "Chước nương tử" giúp đỡ chăm sóc mẹ già và ấu đệ, hoàn thành tâm nguyện của Chước nương tử."

Mắt Đồ Trường Man chợt sáng quắc lên: "Thuộc hạ lập tức đi ngay!"

"Chờ đã…"

Thôi Hoàn gọi Đồ Trường Man lại: "Mong binh tào chú hãy lưu ý đến tình trạng sức khỏe và bệnh tình của Chước nương tử xem nàng đã từng bị thương nặng hay chưa, có lưu lại dấu vết gì trên cơ thể hay không, như bị gãy xương chẳng hạn, đến khoảng bao lâu thì khỏi hẳn."

Vũ Viên: "Đi bằng xe ngựa đi."

Đồ Trường Man cảm động: "Trung Lang tướng tận tình chăm sóc như thế, dẫu có là dầu sôi lửa bỏng cũng…"

Vũ Viên: "Tranh thủ ngủ trên đường, ngủ dậy rồi thì vừa hay đi làm việc luôn, vậy mới không bị chậm trễ."

Đồ Trường Man: "..."

Gã vẫn nên đi nhanh một chút thì hơn.

Sau khi người rời đi, Thôi Hoàn và Vũ Viên đối mắt nhìn nhau, đồng thời mở miệng.

"Cây trâm bạc."

"Cúc họa mi."

Món đồ cũ có khắc hoa văn chuồn chuồn, được đặt bên tay để ngắm nghía cùng bụi cúc họa mi được trồng ngoài cửa sổ để lúc nào cũng có thể nhìn thấy. "Chước nương tử" rốt cuộc đang hoài niệm điều gì, tưởng nhớ nhớ đến ai?

Chiếc rương cũ đựng vàng mã dưới gầm giường là được đặt biệt chuẩn bị cho Khang thị, còn trâm bạc và cúc họa mi xác thực đã xuất hiện từ rất lâu về trước rồi.

"Còn có cách chung sống kì lạ, không mấy tự nhiên giữa nàng và Khang thị nữa."

Nữ nhân vốn nhạy cảm và nghĩ nhiều, tính cách khác nhau thì cách chung sống với người khác cũng sẽ khác nhau, nhưng hai mẹ con Khang thị rõ ràng là có gì đó rất khác."

"Khang thị biết rõ cô con gái hiện tại không phải cô con gái ban đầu."

Tuy mắt của bà đã mù lòa một nửa, còn cô con gái thì lại rời đi rất lâu sau mới trở về, dung mạo từ thời niên thiếu cho đến lúc trưởng thành sẽ xuất hiện sự thay đổi cực lớn.

Nhưng rồi, bà vẫn phát hiện ra, nội tâm của bà hẳn đã phải đấu tranh rất nhiều. Bà đã đi từ nỗi sợ hãi, cảnh giác cho đến chịu đựng sự áy náy, cảm xúc đan xen phức tạp, để rồi cuối cùng cũng chỉ có thể khóc than một tiếng "Chước nương".

"Khương Niên lại chẳng biết gì cả."

Tỷ tỷ rời đi khi cậu còn quá nhỏ, chưa thể nhớ được chuyện gì.

Người tỷ tỷ mà cậu biết chỉ có người sau khi trở về đã tần tảo hiếu kính với mẹ già, chăm lo cho gia đình và tận tâm dạy dỗ cậu.

Cho nên, hiện tại đang có một vấn đề.

"Nếu như Chước nương tử đã chết được mười năm rồi..."

"Vậy Chước nương tử vừa chết kia là ai?"

Thôi Hoàn và Vũ Viên đối mắt với nhau, tâm ý tương thông: "Đến nhà họ Khương!"

Nhờ có sự kiện nhập liệm lần trước nên cái nhìn của người nhà họ Khương dành cho Thôi Hoàn rất tốt.

Còn Vũ Viên, bao gồm cả Nội Vệ đều không được người dân yêu thích cho lắm, khiến người khác sợ hãi không dám hé miệng là chuyện vô cùng bình thường.

Nếu như muốn thu hoạch thêm được vài thứ nữa ở nhà họ Khương thì hiệu quả giữa việc uy hϊếp và dụ dỗ đương nhiên sẽ không giống nhau.

Thôi Hoàn nhẹ nhàng sửa sang tay áo rồi vô cùng tự nhiên mà tiến lên phía trước.

Vũ Viên trầm mặc một chút rồi im lặng đi theo.

Thôi Hoàn: "Lúc ta nói chuyện, ngài không được có ý kiến; ta yêu cầu ngài làm, ngài không được phép không làm; ta không cho phép ngài tiến lên, ngài không được tự tiện hành động..."

Vũ Viên: "Nào có quy định này."

"Bây giờ có rồi."

Thôi Hoàn nghiêng đầu, cong mắt cười nhẹ, trông rực rỡ đáng yêu tựa như một cơn gió xuân đang tràn vào lòng ai đó.

Vũ Viên: "..."

Mỹ nhân ai nấy cũng thù dai như thế sao?