Nhìn cả buổi cũng nhìn không ra được gì, gã bèn dứt khoát chẳng thèm quan tâm nữa, trực tiếp nhắm mắt nói thẳng, muốn thưởng hay phạt thì tùy hai vị!
"Vài năm trước, lúc Chước nương tử bán thân làm nô tì, nàng vốn không hề đến làm nha hoàn cho nhà giàu nào ở Giang Nam cả, thay vào đó, nàng đã đến làm công cho một lò gốm ở Lộ Châu!"
Lò gốm đó được gọi là lò Hình vì đa số các xưởng gốm đều xuất phát từ Hình Châu, kỹ thuật tốt nhất cũng là từ đó mà ra. Chủ xưởng ở Lộ Châu họ Châu, vốn là người từ Hình Châu chuyển đến rồi tiếp tục đi theo nghề cũ để kiếm sống.
Xưởng gốm ở Lộ Châu rất ít nên không khó để điều tra. Trong những năm mất tích, Chước nương tử vẫn luôn làm công cho người này, nói là làm nha hoàn hầu hạ trong nội trạch, nhưng thực chất, lượng công việc còn nhiều hơn cả ma ma quản sự.
Từ mấy chuyện vặt vãnh nơi hậu trạch cho đến sắm sửa đồ dùng, lúc rảnh thì phụ việc trong bếp, lúc bận thì lên xưởng, vô cùng được việc. Vì thế nên được lão gia và phu nhân nhà họ Châu cực kỳ coi trọng...
Theo lý mà nói, đây cũng chẳng phải chuyện gì không vẻ vang mà phải giấu giấu diếm diếm chứ.
"Vị Chước nương tử này không những được việc mà tính cách cũng khá cởi mở hào phóng, lại còn rất thông minh, không có việc gì làm khó được nàng, người quen ai nấy cũng đều khen ngợi."
"Bất quá, bởi vì thân phận có hạn chế, chỉ có thể quanh quẩn trong nhà họ Châu nên cũng không có giao thiệp mấy với bên ngoài, cũng chẳng có bao nhiêu người quen."
"Hơn nữa, vận may của nàng cũng không được tốt cho lắm, sau một lần lâm bệnh nặng thì sức khỏe đã không còn như trước nữa, e là tuổi thọ không dài. Vậy nên cũng chẳng có ai đến mai mối."
"Người môi giới cũng xem như là làm việc có quy tắc, thêm cả sự rộng lượng của phu thê nhà họ Châu, khi khế ước đến thời hạn, họ có không nỡ đến mấy cũng chẳng có cách nào giữ người ở lại, cuối cùng đã ban thưởng một số tiền lớn rồi cho phép Chước nương tử rời đi."
"Mười năm trước, Chước nương tử quả thực đã rời khỏi nhà họ Châu, bởi vì tình cảm sâu nặng nên đã hứa rằng sau khi trở về sẽ gửi thư qua lại. Hơn nữa, con gái nhà họ Châu sắp sửa xuất giá, tình cảm giữa họ rất tốt, nàng còn hứa là sau khi về nhà sẽ đi mua vài món đồ đặc trưng của Trường An để thêm vào của hồi môn cho nàng ấy."
"Nhưng kỳ lạ là từ đó trở đi, nhà họ Châu không còn nhận được thư từ hay quà hồi môn do Chước nương gửi về cho người bạn chốn khuê phòng nữa..."
"Chước nương tử sống ở nhà họ Châu nhiều năm, lúc rời đi vẫn chưa đem hết đồ đạc nên nhà họ Châu gửi thư đến, nhờ người chuyển giúp..."
Nói đến đây, Đồ Trường Man ho khan một tiếng: "Bị giữ lại rồi, người huynh đệ này của ta có cách riêng, vừa hay gặp đúng chuyện huynh ấy biết nên đã tìm giúp ta suốt đêm."
Thôi Hoàn: "..."
Vũ Viên: "..."
Cái gì mà cách riêng, cái gì mà trùng hợp, chỉ sợ là phu thê nhà họ Châu quá hào phóng, đã bỏ thêm ít đồ vật đắt tiền hoặc là thẳng tay bỏ tiền vào đấy nên mới có người nổi lòng tham muốn cướp đây mà.
Còn về việc vì sao Chước nương tử không để lại địa chỉ nhà ở Trường An, chắc là vì xa nhà quá lâu rồi, khoảng thời gian đó thư từ qua lại cũng rất bất tiện, biết được họ đã chuyển nhà lại không chắc chắn chính xác là ở đâu nên phải trở về tự tìm hiểu. Vì vậy nàng khi đó cũng không thể nắm chắc.
"Nhà họ Châu nói tính cách của Chước nương tử như thế nào?"
"Có phải lúc nhắc đến việc nàng chưa tặng của hồi môn cho con gái là do lỡ lời không?"
Thôi Hoàn và Vũ Viên đột ngột mở miệng cùng lúc.
Đồ Trường Man ngơ ngác, gì đây... sắc mặt của hai người này sao lại đột nhiên thay đổi rồi? Gã đã nói ra điểm mấu chốt gì rồi sao? Ra khỏi thành cả đêm làm cho đầu óc gã mơ màng rồi, không nghĩ ra được gì hết.
Nhưng chuyện thì vẫn phải bẩm báo. Gã đã gặng hỏi vị huynh đệ kia rất lâu, nhưng vị huynh đệ đó biết cái gì thì cũng đã kể lại hết rồi.
"Rất giống như vô tình nhắc đến." Gã trả lời Vũ Viên trước: "Như thể đang oán trách Chước nương tử không tặng quà hồi môn theo lời đã hứa. Nhưng nghĩ kĩ lại… nhà họ Châu dường như đang cố ý nói như thế, chẳng qua là lúc đó không có ai chú ý đến chi tiết này mà thôi."
Sau đó gã nhìn sang Thôi Hoàn: "Bảo là Chước nương tử không những cởi mở phóng khoáng mà còn thông minh nhạy bén, chưa bao giờ ngại khó, gặp phải chuyện gì cũng không hề sợ hãi, hơn nữa còn nhiệt tình tốt bụng, có ơn tất báo."
"Tình cảm giữa nàng và tiểu nương tử nhà họ Châu tốt như thế là bởi trong lúc nàng lâm bệnh, tiểu nương tử nhà họ Châu đã từng cứu giúp nàng, vì thế nên nàng mới muốn đích thân lựa chọn quà hồi môn..."
Nói mãi nói mãi, Đồ Trường Man chợt hiểu ra.
Tại sao đã hứa là viết thư nhưng rồi lại không có, của hồi môn quan trong như thế cũng chẳng thấy nhắc lại? Chước nương tử không phải một kẻ thất hứa.
"Chước nương tử... gặp chuyện rồi ư?"