Cơn gió tinh nghịch thổi đến từng ngóc ngách trên phố, tùy ý cuốn theo góc áo của người qua đường. Bụi bay chắn tầm mắt, mọi người chỉ có thể dùng tay áo che mắt rồi đi nép vào tường, tránh được tầm nào thì hay tầm đó.
Thôi Hoàn đang nhường đường thì chợt nhìn thấy Vũ Thập Tam lang đang vững vàng đứng dưới ánh nắng rực rỡ, đột nhiên lại nhớ đến hộp điểm tâm quá mức lộng lẫy đã bị hắn thẳng tay ném đi không lâu trước đó.
Y nghĩ chắc có lẽ mình đã hiểu ra lý do sinh ra hai điều quy tắc kia rồi.
Nội Vệ và Tả Kiêu Vệ khi gặp nhau cho dù không lao vào đánh thì cũng phải thốt ra vài lời mỉa mai, không ai chịu nhường ai.
Người trong Tả Kiêu Vệ đều xuất thân từ thế gia, căn cơ của thế gia rất lớn, mối quan hệ kết thành một mạng lưới, thanh thế vô cùng phô trương.
Nội Vệ tuy được Thái Hậu dốc sức thúc đẩy nhưng bất kể là trong công việc hay là người được chọn đều tương đối có sự chênh lệch. Về mặt khí thế, có thể nói là hoàn toàn dựa vào danh tiếng của một mình Vũ Viên để chống đỡ.
Vì thế nên bất cứ lúc nào Vũ Viên cũng không được thua, khi đối đầu còn càng phải điên cuồng hơn nữa.
Ngay tại thời khắc này, phải chăng đối với hắn mà nói, những gì Lý Khiên có thể làm được thì Vũ Viên phải làm được nhiều hơn như thế, những gì Lý Khiên cho được thì Vũ Viên còn có thể cho được nhiều hơn nữa?
Khi một hành động không chỉ đại biểu cho hành cá nhân mà còn dính dáng rất nhiều đến lợi ích thì việc từ chối sẽ trở nên phiền phức hơn rất nhiều.
Thôi Hoàn trầm mặc một lát rồi im lặng nhận lấy túi tiền Vũ Viên đưa.
Vũ Viên: "..."
Sao tự nhiên nghe lời thế này? Nhận tiền của hắn tức là đã chấp thuận những quy tắc hắn đặt ra rồi sao?
Thật chẳng giống với hình ảnh mỹ nhân nguy hiểm ngồi dưới ánh đèn lúc trước.
Quả nhiên, đáng lẽ không nên để cho cái tên Lý Khiên hay ra vẻ đạo mạo kia sống tới giờ, nếu còn để y gặp thêm vài lần nữa thì chắc sẽ tiêu mất thôi!
Vũ Viên nhìn chằm chằm Thôi Hoàn: "Nhớ kỹ, ở bên cạnh ta thì phải ngoan ngoãn một chút. Ta là một người rất rộng lượng, ngươi làm gì cũng được, duy chỉ không được phản bội."
Lúc hắn không cười, mày kiếm sắt bén càng thêm lạnh lẽo, mắt phượng hẹp dài cùng chiếc mũi cao và đôi môi mỏng tạo nên một cảm giác nguy hiểm chẳng biết được mài giũa từ đâu. Chúng khiến cho người khác bất giác quên mất tướng mạo ưu tú của hắn, không dám nhìn cũng chẳng dám nghe, chỉ có thể bỏ chạy trốn tránh.
Thôi Hoàn rất rõ đối phương đang uy hϊếp việc gì: "Nếu ta đã nhúng tay vào vụ án này thì tự khắc sẽ làm đến nơi đến chốn, không cần ngài nói, ta vốn dĩ cũng sẽ không làm chuyện gì dư thừa."
Nghiêm túc mà nói thì hai người bọn họ cũng chưa được tính là mối quan hệ hợp tác, không có ước định rõ ràng, cũng chẳng có khế ước quản thúc, chẳng qua chỉ là sự ăn ý sau khi trải qua cuộc trò chuyện trước đó mà thôi. Vậy nên, cần làm gì hay là nên làm gì đều là họ tự hiểu... tự hiểu lòng nhau.
"Đồ Trường Man!"
Vũ Viên bất chợt xoay người, gọi người đang trốn trong góc phố ra: "Mau cút ra đi cho ta!"
Đồ Trường Man vừa mệt mỏi rã rời từ ngoài thành trở về, gã vốn không hề cố ý trốn đâu, nhưng vì đúng lúc bắt gặp hai người đang nói chuyện gì đó vô cùng nghiêm túc nên gã dám mới không xuất hiện.
Hiện tại đã bị cấp trên điểm thẳng mặt, gã dám không ra chắc?
"Có thuộc hạ!"
Dẫu cho gương mặt của Thập Tam lang đang từ nở đầy hoa xuân bỗng biến thành mặt băng lạnh lẽo trông vô cùng hung dữ thì gã cũng không hề sợ hãi.
Ông trời ơi, Thôi Hoàn đúng là thần kỳ quá đi thôi! Thập Tam lang thật sự đã nhớ gã rồi! Chẳng những sai bảo gã đi làm việc mà còn nhớ được tên gã!
Vũ Viên chỉ vào Thôi Hoàn: "Người ngươi tìm ra thì tự đi mà bảo vệ, y mà có mệnh hệ gì, xử ngươi tội chết."
Đồ Trường Man vỗ ngực bốp bốp: "Trung Lang tướng hãy yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ thay Trung Lang tướng không màng sống chết bảo vệ cho Thôi lang! Cho dù có là dầu sôi lửa bỏng, hy sinh tính mạng cũng quyết không chối từ!"
Vũ Viên: "..."
Sao lại là thay ta bảo vệ không màng sống chết, có biết nói chuyện không đấy! Não của ngươi có phải đã nhường chỗ cho tứ chi phát triển…
Nhìn lại thể hình của tên tráng hán mặt đen trước mặt, đúng là không nên quá hà khắc.
"Còn ngây ra đó làm gì? Cút đi làm việc!"
Mắt không thấy, tâm không phiền.
Đồ Trường Man lập tức tủi thân: "Ta làm xong việc rồi mới đến đây mà!"
Gã đến đây thật sự là để báo cáo tiến độ vụ án, thức trắng tăng ca suốt đêm ở ngoài thành... được cấp trên nhớ tên chẳng dễ dàng chút nào, thật đó.
"Thôi lang! Ta đã nghe theo chỉ điểm của ngươi, đi điều tra gốm Hình và những manh mối ở vùng đất phía bắc, đúng thật là có thu hoạch..."
Nói được nửa câu đã thấy ánh mắt ám chỉ không mấy giấu giếm của Thôi lang, nhắc nhở gã rằng vẫn còn ai đó ở đây đấy, có dám nói ra hết không nào!
Chiều tối hôm qua đến cả tình tiết vụ án cũng không dám nói trực tiếp với y vì sợ phiền phức, vậy mà hôm nay lại dám nói ngay trước mặt Vũ Viên, nên nói ngươi to gan hay là nhát gan đây?
Đồ Trường Man: "..."
Gã nhìn Vũ Viên, sau đó lại nhìn sang Thôi Hoàn, người trước không vạch trần hay mắng chửi gã, người sau cũng chẳng hề khích lệ hay chỉ điểm gì... mối quan hệ giữa họ rốt cuộc là tốt hay là không tốt đây?
Rốt cuộc là Thập Tam lang ngài có phải đang dung túng cho Thôi lang không? Là do Thôi lang ngươi có chỗ dựa nên mới không sợ hay là đang gài bẫy? Ta là công cụ đứng giữa cuộc đối đầu của hai người sao!