Chương 12.3: Ngươi Dám Dòm Ngó Người Của Ta

Thôi Hoàn bị hương thơm dịu ngọt mềm mại hấp dẫn, không nhịn được mà cúi đầu nhìn xuống.

Vũ Viên nhích lại gần, đè thấp giọng không để cho người thứ ba nghe thấy: "Chẳng phải ngươi đã nhìn rất lâu đấy sao, sao hả, không muốn ăn?"

Thôi Hoàn nhận lấy: "Muốn ăn."

Lý Khiên: "..."

Vũ Viên liếc mắt nhìn hắn ta, tuy không nói gì nhưng vẻ giễu cợt lại hiện rõ trên mặt: Còn chưa chịu đi à, phải đợi bị đuổi mới thấy mất mặt sao?

Lý Khiên tức giận, phất tay áo rời đi. Hắn ta chẳng có gì để nói với kẻ thôi lỗ, không hiểu lý lẽ này cả.

Còn về Thôi Hoàn, lúc nãy không phải đã giao ước xong rồi sao? Lần sau, hắn ta nhất định sẽ đến sớm hơn!

Món bánh trôi rượu nếp hoa quế được đựng trong chiếc ống tre, chỉ cần mở nắp ra là có thể uống ngay, chẳng cần phải tìm chỗ ngồi hay gặp bất tiện trong việc mua sắm, vô cùng nhanh gọn tiện lợi. Thôi Hoàn dùng hai tay ôm lấy ống tre, ánh mắt hiện lên vẻ thư thái, đến cả bước chân cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Vũ Viên không quấy rầy y dùng bữa nhưng cũng không hề rời đi, cứ thế chậm rãi đi theo. Ánh mắt của hắn thỉnh thoảng sẽ rơi xuống vị lang quân bên cạnh, hoàn toàn chẳng thèm bận tâm đến cái nhìn hay những lời xì xào bàn tán của người xung quanh.

Thôi Hoàn cũng thế, người khác có nhìn y hay không, người bên cạnh là ai, muốn làm gì, tất cả đều chẳng liên quan đến y. Người ta đã không mở lời thì y cũng sẽ chỉ chuyên tâm vào việc của mình.

Sau một hồi mua sắm, đồ đạc đã khá nhiều, chưởng quầy nhìn thấy vị lang quân tuấn tú có chút khó xử bèn nở nụ cười: "Chẳng hay lang quân nhà ở đâu? Nếu không xa thì tiệm của ta sẽ cử chân sai vặt giao đến tận nhà cho ngài."

"Phường Vĩnh Ninh, sát vách với nhà của Vũ Thập Tam Lang."

Vũ Viên lấy túi tiền ra rồi nở một nụ cười mà hắn tự cho là hòa nhã dễ gần: "Đa tạ."

Chưởng quầy đơ người. Ai? Thập... Thập Tam lang?

Thôi Hoàn ngăn Vũ Viên lại, tự mình trả tiền: "Mỗ họ Thôi, quả thật là sống sát vách với Vũ Thập Tam Lang, nhưng hắn thường không có nhà, cũng chẳng thể quản được chuyện nhà hàng xóm nên không cần phải sợ."

Tiếp đó, Thôi Hoàn quay sang nhìn Vũ Viên với ánh mắt lãnh đạm: "Khách hàng của ta rất hào phòng, không cần phiền người khác giúp đỡ."

Khóe môi của Vũ Viên cong lên: "Thôi lang thật biết làm tổn thương người khác mà."

Bầu không khí bỗng có chút ám muội, Thôi Hoàn lùi ra sau một bước rồi nhìn thẳng vào mắt hắn: "Quan hệ giữa hai chúng ta vẫn chưa đến mức có thể tùy ý dùng tiền của nhau."

Vũ Viên: "Quan hệ hợp tác."

Thôi Hoàn: "Hợp tác nào có quy tắc này."

"Bây giờ có rồi."

Vũ Viên nhìn vị lang quân trẻ tuổi, giơ lên hai ngón tay: "Quy tắc thứ nhất, bất luận là khi nào ở đâu cũng không được từ chối sự tiếp cận của ta; quy tắc thứ hai, cho dù tiền bạc hay là thứ gì đi nữa, chỉ cần là ta muốn đưa thì ngươi không được phép không nhận."

Tác giả có lời muốn nói:

Vũ Viên (cương quyết): Đồ mà ta muốn cho ngươi, ngươi bắt buộc phải nhận.

Thôi Hoàn (tức cười): Thế bây giờ ngươi muốn cho ta cái gì?

Vũ Viên (đột nhiên e thẹn): ... Ngươi không được nghe.