Lý Khiên đứng chắp tay, gương mặt sáng sủa toát lên khí chất nho nhã, chất liệu của bộ y phục hắn ta đang mặc trông thì có vẻ khiêm tốn nhưng lại lộ rõ sự xa hoa.
Hắn ta đứng dưới ánh nắng, toàn thân toát lên hai chữ: thanh quý*.
*Thanh quý: thanh cao và tôn quý.
Hắn ta nhìn Thôi Hoàn: "Thôi vốn là họ lớn, dẫu cho ngươi không phải xuất thân từ Bác Lăng hay Thanh Hà thì việc móc nối thân thích cũng không phải không thể. Như thế thì con đường đi lên cũng sẽ dễ dàng hơn người bình thường rất nhiều, cần gì phải hèn mọn như vậy... Đi phải tránh mặt, ăn không chung mâm."
Thôi Hoàn cau mày hạ chiếc bánh hồ đang cắn dở xuống.
Lý Khiên mỉm cười: "Quên mất giới thiệu, ta họ Lý, thuộc Triệu Quận Lý thị, tên Khiên, đứng thứ ba trong nhà."
Tính cách kiêu ngạo, xuất thân đáng kiêu ngạo, đến cả lời nói cũng kiêu ngạo nốt, từng câu từng chữ đều như đang bảo rằng: Ta lời ít thì ngươi cũng nên hiểu nhiều đi.
Ta đã đích thân đến tìm ngươi, chỉ điểm tận tình đến như vậy rồi, ngươi còn không mau mừng rỡ đáp lại?
Thôi Hoàn nhìn chiếc bánh hồ trong tay. Phần nhân đường ngọt ngào đã bị y ăn hết, một chiếc bánh vốn mềm mại bỗng chốc lại trở nên ngây ngấy, ăn thì nuốt không trôi, vứt đi thì lại tiếc.
"Ngài đến muộn rồi."
"Gì cơ?" Lý Khiên nhướn mày, có vẻ rất bất ngờ.
Thôi Hoàn đem cất nửa chiếc bánh hồ đi: "Hôm qua, bên ngoài phường Thân Nhân, chẳng phải các hạ đã thử rồi sao?"
Việc cử thích khách che mặt đến chặn đường y rốt cuộc là muốn thăm dò bản lĩnh của y hay là động tĩnh của phía Vũ Viên, e là chỉ có đương sự mới là người rõ nhất.
"Nói chuyện với người thông minh đúng là thú vị."
Lý Khiên không che giấu nữa, nụ cười trên mặt lộ vẻ thâm sâu: "Vậy có nghĩa là Thôi lang quyết định đi theo Vũ Thập Tam làm việc? Ngươi có biết thanh danh của hắn như thế nào không? Ngươi thật sự cho rằng ở bên hắn có thể an toàn, ổn định, tiền đồ vô lượng sao?"
Phía bên kia đường, Vũ Viên đang sa sầm mặt đứng núp ở chỗ khuất phía sau tấm bảng hiệu của một quán rượu.
Giờ khắc này, hắn chỉ muốn lập tức xông ra ngoài rồi băm vằm cái tên họ Lý kia ra.
Lý Tam đúng là có mắt như mù, nhìn lầm vị tiểu mỹ nhân này rồi. Thôi lang nào phải một người có thể tự ti, hèn nhát cơ chứ, y cũng chẳng thèm để tâm đến thanh danh...
Thế nhưng, sau khi nhìn thấy cảnh này, hắn vẫn cảm thấy có chút không thoải mái, ngày càng chướng mắt Lý Khiên hơn.
Lý Khiên đang chờ Thôi Hoàn trả lời, Vũ Viên cũng vậy.
Ngươi tốt nhất nên trả lời đàng hoàng cho ta.
"Thanh danh, một khi ta đã chọn làm nghề này thì e là chẳng thể có được nữa." Thôi Hoàn nhàn nhạt cất giọng: "Đa tạ ngài đã chỉ điểm, nhưng ta không cần."
Vũ Viên vô cùng sảng khoái, tâm trạng giống như miếng bánh trôi rượu nếp hoa quế được đựng trong chiếc ống tre hắn đang cầm trên tay vậy, hương say ngọt dịu, mềm mại quyến luyến.
Mỹ nhân nguy hiểm lại còn ngang bướng, không ai có thể thuần phục, thế mà đối với hắn... lại vừa quyến rũ vừa trung thành, chỉ muốn chơi với mỗi hắn thôi.
"Không muốn có và không thể có là hai chuyện khác nhau."
Lý Khiên tiến lên một bước đón lấy ánh nắng, ý cười càng thêm tao nhã: "Nếu một con chim tầm thường may mắn được đậu lên cành ngô đồng thì ai có thể biết được ngươi là phượng hoàng giả hay là phượng hoàng thật đây? Thôi lang à, đời người ngắn ngủi, phải vui cho trọn chứ."
Ai là con chim tầm thường, đâu là cành ngô đồng, đời người nên theo đuổi điều chi... ẩn ý vô cùng rõ ràng.
Thế gia trước nay luôn cao quý, giữ mình, chỉ qua lại với những người cùng đẳng cấp, làm gì có chuyện thân thiện hòa nhã thế này? Nếu đổi lại là người khác thì sớm đã vui mừng ra mặt, chẳng biết nên báo đáp thế nào cho phải rồi.
Thôi Hoàn vẫn hời hợt như cũ, sắc mặt không hề thay đổi.
Lý Khiên lại tiếp tục tiến lên: "Thôi lang..."
Không biết là do khoảng cách quá gần hay là do mùi khói bụi chốn thành thị khiến Thôi Hoàn có chút khó chịu, y khẽ lùi lại nửa bước: "Chẳng qua chỉ hợp tác với nhau một lần, là do lần này Vũ Thập Tam lang đến trước."
Lý Khiên lập tức hiểu ra: "Thế lần sau ta nhanh chân một chút?"
Thôi Hoàn không nói được, cũng chẳng nói không được.
Nhưng Lý Khiên vẫn hiểu được lời chưa nói ra của đối phương, y quả thật vừa thông minh, anh tuấn, biết tự chừa đường lui, lại còn giữ chữ tín...
Lần này là do hắn ta đã chậm một bước, tiểu lang quân ấy vì không thể đối đầu với Vũ Thập Tam nên mới phải cắn răng làm một cuộc giao dịch. Dẫu vậy, y vẫn nhất quyết không chịu nuốt lời...
Vậy thì lần sau hắn ta sẽ đến trước một bước, chẳng phải sẽ hết chuyện của tên Vũ Thập Tam kia rồi sao?
Vũ Viên: "..."
Hay là hắn vứt phần bánh trôi rượu nếp hoa quế này đi cho rồi.
Thế nhưng, khi nhìn đến chiếc eo gầy yếu cùng làn da trắng gần như trong suốt hiện rõ dưới ánh mặt trời của Thôi lang, hắn lại chợt cảm thấy đáng thương.
Y bị người khác ức hϊếp cũng chẳng dám lớn tiếng mắng trả, chỉ có thể chán ghét mà lùi về sau nửa bước rồi nói ra những lời nửa thật nửa giả... càng làm cho tên Lý Khiên đó trở nên đáng ghét hơn.
Quả nhiên, hắn chướng mắt Lý Khiên cũng là có lý do cả. Cái tên này thế mà lại dám ức hϊếp người khác một cách trắng trợn như thế, mơ mộng muốn cướp người của hắn sao? Cái chân bị đánh gãy lần trước lại ngứa rồi à?
Lý Khiên vốn định hôm nay nhất định phải tóm được Thôi Hoàn, cho dù là dụ dỗ hay uy hϊếp, tóm lại là không thể để Vũ Thập Tam có thêm trợ thủ.
Nhưng mà, hắn ta bây giờ đã đổi ý rồi. Có vài người quả thực rất thú vị, có một số việc nếu như cứ để nó tiếp diễn, e là cũng sẽ thú vị không kém đây.
"Người với người nên đối đãi với nhau bằng cái tâm, còn loại chó hoang nào đó thì vốn chẳng có trái tim. Duyên phận lần này, chỉ có thể là hai ta... Thôi lang lần sau nhớ phải trông cửa cho kỹ, chờ ta đến mà kết duyên."
Sau khi nói xong lời muốn nói, Lý Khiên lui về sau, vẫy tay cho người hầu đứng phía sau dâng lên một hộp điểm tâm: "Lúc nãy đã mạo phạm rồi, đây là một chút lòng thành, mong Thôi lang đừng để bụng."
Hộp điểm tâm được chạm hoa mạ vàng, vừa nhìn là biết giá trị không tầm thường, điểm tâm bên trong chắc chắn cũng rất đắt.
Tiếc thay, chiếc hộp còn chưa được đưa đến tay Thôi Hoàn, điểm tâm bên trong còn chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời thì đã bị một bàn tay to lớn chặn lại.
"Ăn mấy thứ không sạch sẽ cẩn thận bị đau bụng đấy."
Vũ Viên cướp lấy chiếc hộp rồi tiện tay vứt đi, sau đó nhét bánh trôi rượu nếp hoa quế vào tay Thôi Hoàn: "Ăn cái này đi."
Lý Khiên: "..."