Chương 9

“Lăng Nhi, không tồi, có vẻ như con đã khoẻ hơn nhiều.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía bên hông phòng, Phượng Lăng nghe thấy liền quay đầu nhìn lại.

Bước vào là một người đàn ông trung niên, khoác trên người trường bào màu lam đen, bên ngoài phủ thêm áo choàng huyền sắc. Trên mặt ông là chòm râu không dài không ngắn, được tỉa gọn gàng. Ánh mắt sáng quắc, giữa hai mày có một nếp gấp nhẹ, gương mặt mang những đường nét sắc sảo, nhưng thần sắc lại toát lên vẻ nhu hòa, khiến người đối diện vừa kính nể vừa cảm thấy gần gũi.

Phượng Lăng ngoan ngoãn đứng dậy gọi một tiếng “phụ thân.”

Nghê Tử Yên thấy Phượng Uyên cùng Phượng Phi Nhiên bước vào nhà, liền thấp giọng phân phó nha hoàn bên cạnh đi phòng bếp giục mang đồ ăn lên.

Phượng Uyên lập tức ngồi vào vị trí chủ tọa bên bàn tròn, di nương theo sau ngồi xuống, rồi đến Phượng Lăng và Phượng Phi Nhiên – hai tiểu bối cũng an vị.

Phượng Uyên nhìn Phượng Lăng, ánh mắt lộ rõ niềm vui:

“Lăng Nhi, nhiều năm như vậy, cuối cùng con cũng đã khỏe lại.”

Nhưng niềm vui ấy chưa kéo dài, khuôn mặt ông nhanh chóng nhuốm vẻ u sầu.

“Nếu như con hồi phục sớm hơn vài năm thì tốt biết bao. Nay tuổi kết hôn đã qua, muốn tìm được người vừa ý, e rằng phải tốn không ít công sức.”

Phượng Lăng ngồi thẳng lưng, cổ họng nghẹn lại, khó khăn nuốt nước bọt. Nàng khẽ nói, giọng yếu ớt:

“Phụ thân… Con nhất định phải lấy chồng sao?”

“Lăng Nhi, trước kia ta sợ con bị người khác coi thường nên mới không cho con xuất giá. Nhưng nay con đã hoàn toàn hồi phục, sao có thể không lấy chồng được?” Phượng Uyên nghiêm mặt.

Phượng Lăng nghe vậy, trong lòng hối hận khôn nguôi. Nếu nàng biết rằng làm một đứa ngốc lại có thể tránh khỏi chuyện gả chồng, thì có lẽ khi đó nàng nên giả vờ ngốc!

Nghê Tử Yên ngồi bên cạnh, dịu dàng khuyên nhủ:

“Lão gia, Lăng Nhi mới khỏe lại chưa được bao lâu, cũng không cần phải gấp gáp như vậy.”

“Đúng đó, phụ thân… Con mới mười chín tuổi thôi, còn nhỏ…Còn nhỏ mà.” Phượng Lăng vội vàng phụ họa, giọng nói có phần lúng túng.

Vừa dứt lời, nàng mới nhận ra câu nói ấy nghe thật ngây ngô, nhưng lời đã thốt ra, muốn rút lại cũng không được nữa.

Phượng Uyên đưa tay đỡ trán, thở dài một tiếng thật mạnh.

“Hôn sự của con đã trễ, ta sẽ cố gắng nghĩ cách chu toàn.”

Nghê Tử Yên liếc mắt ra hiệu cho Phượng Lăng, nàng đành phải lên tiếng đáp:

“Con hiểu rồi, phụ thân.”

Đúng lúc ấy, nha hoàn mang đồ ăn lên bàn. Món ăn không nhiều, chỉ có bốn món, hai mặn, hai chay đều là những món thanh đạm, giản dị.

Dù nhìn đơn sơ, nhưng thức ăn lại cực kỳ ngon miệng. Phượng Lăng bất giác ăn hơi nhiều. Trái lại, phụ thân nàng lại như người thất thần, chỉ gắp vài miếng rồi buông đũa.

Phượng Lăng bỗng thấy vị ngon trong miệng cũng nhạt hẳn. Nàng thầm nghĩ: “Chẳng lẽ phụ thân vẫn đang cân nhắc chuyện hôn sự của mình?”

Dần dần, khi các món ăn trên bàn đã vơi đi, chiếc bàn hiện rõ toàn cảnh. Ở giữa mặt bàn là một hoa văn hình hoa sen tinh xảo mà thanh nhã.

Phượng Lăng không kìm được, khẽ mở miệng hỏi:

“Phụ thân, người đang lo lắng chuyện gì vậy? Chẳng lẽ người không thể vì con mà san sẻ phần nào nỗi ưu phiền?”

Phượng Uyên ngẩng mắt nhìn nàng, giọng trầm xuống:

“Lăng Nhi, con là nữ nhi, những chuyện này không phải thứ mà con có thể giúp được.”

Phượng Lăng nghe vậy, lòng khẽ thắt lại, nhưng cũng thầm nhẹ nhõm, may mắn không phải chuyện hôn sự. Như vậy, hẳn là việc liên quan đến dân chúng trong thành.