Tiếng bước chân vội vã từ xa truyền đến, mỗi lúc một gần, vọng vào trong viện, thì ra là một gã gia đinh trẻ tuổi. Hắn vịn tay vào khung cửa sân, thở hổn hển, cố lấy hơi rồi nói:
“Thiếu… Thiếu gia, lão gia sai ta lập tức đến tìm ngài, bảo ngài đến phòng nghị sự. Nói là có chuyện quan trọng cần thương nghị.”
Phượng Phi Nhiên quay đầu liếc nhìn tên gia đinh, rồi lại nhìn về phía Phượng Lăng, ánh mắt thoáng hiện vẻ nghiêm túc:
“Tỷ, phụ thân có việc gấp tìm ta, nên không thể cùng ngươi thả diều như đã hứa. Ngươi cứ chơi trước nhé.”
Hắn bước đi vài bước, rồi như chợt nhớ ra điều gì, quay lại dặn dò:
“À đúng rồi, tỷ đừng vì mải chơi mà quên ăn cơm… Còn nữa, tuyệt đối không được thả diều gần hồ nước.”
“Ngươi đã quên mất việc ta đã không còn là một đứa ngốc nữa sao? Ngươi cứ yên tâm đi gặp phụ thân đi.” Nói rồi nàng cười khúc khích.
“Tỷ tỷ, chẳng phải cái này cần thời gian để thích ứng sao? Phụ thân mà nhìn thấy bộ dạng này của tỷ, chắc hẳn sẽ vui lắm.”
“Thiếu gia.” Gia đinh ở cửa liên tục thúc giục.
Phượng Phi Nhiên vừa đi vừa nói: “Tới liền, ngươi đừng có giục nữa.”
Phượng Lăng nhìn bóng dáng Phượng Phi Nhiên khuất dần, trong lòng không khỏi cảm khái. Nếu thật sự có một người đệ đệ yêu thương nàng như vậy, thì tốt biết bao.
Nàng cẩn thận mang con diều về phòng, đặt vào chỗ thích hợp, rồi lấy thoại bản ra tiếp tục gϊếŧ thời gian. Ước chừng đã qua mấy canh giờ, một nha hoàn trong viện của di nương đến báo rằng tối nay nàng được mời đến chính phòng dự tiệc.
Bóng đêm đã buông, sao trời lấp lánh.
Tiểu Mai cầm đèn l*иg đi phía trước, bước chậm rãi, thỉnh thoảng quay lại nhắc nàng chú ý dưới chân.
Cả người Phượng Lăng run rẩy bước theo sau, không hiểu sao nàng lại cảm thấy bên ngoài dường như lạnh hơn một chút.
Xuyên qua hành lang dài, Phượng Lăng theo bước Tiểu Mai tiến vào một khoảng sân rộng. Đây chính là sân của chính phòng. Bóng đêm phủ xuống, ánh sáng mờ nhạt, chỉ lờ mờ thấy vài tòa núi giả đặt rải rác trong viện.
Phượng Lăng rảo bước vào phòng. Di nương Nghê Tử Yên đã ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ nam, dáng vẻ đoan trang. Giữa phòng đặt một chiếc bàn tròn lớn bằng gỗ, mặt bàn bóng loáng, phản chiếu ánh đèn l*иg lấp lánh.
Sau khi chào hỏi lễ phép, nàng cũng ngồi xuống một bên, sau đó cất giọng hỏi:
“Di nương, đã trễ thế này rồi, sao phụ thân vẫn chưa đến dùng bữa?”
Nghê Tử Yên có vẻ mệt mỏi hơn vài ngày trước, giọng nói khàn nhẹ. Bà che miệng ngáp một cái, chậm rãi nói:
“Phụ thân con mấy hôm nay lo việc giúp dân chúng trong thành vượt qua mùa đông, đêm qua còn bận đến tận canh ba. Hôm nay lại làm liên tục từ giờ Ngọ tới giờ cũng chưa được nghỉ ngơi, chắc là gặp chuyện khó xử. Nhiên Nhi cũng ở bên cạnh hỗ trợ, có lẽ phải đợi họ xong việc mới có thể dùng bữa.”
Bà thoáng cúi đầu, vẻ mặt mang chút áy náy:
“Lăng Nhi, ta cũng không ngờ họ lại bận đến thế này. Đáng lẽ nên dời bữa tiệc sang ngày khác. Nếu đói, con cứ ăn trước đi.”
“Di nương, con không đói đâu, con muốn chờ phụ thân, muốn cùng phụ thân dùng bữa.”
Nàng đã ở trong căn phòng kín mít của mình nhiều ngày, giờ được ra ngoài, dù có đói bụng một chút cũng chẳng sao.