Trước cổng phủ, người tụ tập đông đúc, tiếng nói tiếng bàn tán vang lên không ngớt, mồm năm miệng mười. Thoạt nhìn, phần lớn đều là dân chúng trong thành, thiếu ăn thiếu mặc, gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi và lo âu.
Một người đàn ông trung niên khoác áo choàng màu huyền sắc bước ra, đứng đối diện với đám đông. Giọng ông vang lên như tiếng chuông đồng, vang và đầy uy lực:
“Chư vị đừng quá lo lắng. Áo ấm và lương thực do hoàng thành cấp hiện đang được kiểm kê. Sau giờ Ngọ sẽ bắt đầu phân phát, xin mọi người giữ trật tự. Ta, Phượng Uyên, nhất định sẽ dốc toàn lực giúp các vị vượt qua mùa đông giá rét này. Trước tiên, xin mỗi người trở về nhà, đến giờ Thân quay lại đây xếp hàng chờ nhận đồ.”
Người đàn ông trung niên có dáng vẻ cao lớn, khí chất bất phàm ấy chính là phụ thân của Phượng Lăng – thành chủ thành Bắc Việt, Phượng Uyên. Dưới lời trấn an của ông, đám đông trước phủ dần lắng xuống, không khí hỗn loạn cũng dịu đi nhiều. Trong ánh mắt của mọi người, từng tia hy vọng nhỏ nhoi bắt đầu le lói.
Phượng Lăng đứng phía sau, lặng lẽ cảm thán. Phụ thân nàng không chỉ là người đứng đầu một thành, mà còn là chỗ dựa vững chắc trong lòng dân chúng Bắc Việt. Một người như vậy, quả thực khiến nàng vừa kính phục vừa tự hào.
Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau nàng.
“Tỷ tỷ!”
Phượng Lăng quay đầu, phía sau là một thiếu niên cao hơn nàng nửa cái đầu. Hắn vấn tóc bằng trâm ngọc đen, mặc trường bào xanh ngọc, thắt eo gọn gàng, dáng vẻ có phần khinh bạc.
Gương mặt hắn rõ nét, hơi giống di nương Nghê Tử Yên, nhưng vẫn mang nét trẻ con. Đôi mắt nâu thẫm sáng trong.
Tám chín phần mười, đây chính là đệ đệ cùng cha khác mẹ của nàng – Phượng Phi Nhiên.
“Ngươi là Tiểu Nhiên?”
“Vâng tỷ tỷ, là ta Tiểu Nhiên đây.”
Phượng Phi Nhiên chăm chú nhìn gương mặt Phượng Lăng, ánh mắt không rời. Khi bắt gặp trong mắt nàng ánh sáng rực rỡ, lung linh như nước hồ thu, trên mặt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Hắn khẽ nói:
“Tỷ tỷ, ngươi quả thực đã khác trước rất nhiều. Sáng nay mẫu thân nói với ta là ngươi đã hồi phục, trở lại là người bình thường. Ta cứ tưởng mẫu thân chỉ nói đùa với ta, nhưng khi tận mắt chứng kiến ta mới tin điều này là thật.”
Phượng Lăng cười ngượng: “Có lẽ là trong hoạ gặp phúc.”
Phượng Phi Nhiên nở ra nụ cười tự tận đáy lòng: “Thật tốt, vậy là từ nay sẽ không còn ai dám đem tỷ tỷ ra để cười nhạo, trêu trọc nữa.”
Nói tới đây, dường như hắn nghĩ tới chuyện gì đó, liền thu lại ý cười, thần thần bí bí hạ giọng nói với Phượng Lăng: “Tỷ, ta từ hoàng thành mang về cho tỷ một thứ tốt, mau cùng ta đi xem.”
Hắn còn chưa nói dứt lời đã xoay người bước đi. Phượng Lăng trong lòng tuy có chút nghi hoặc, nhưng cũng không từ chối, lặng lẽ theo sau, xuyên qua lối đi lát đá cuội, vòng qua đình viện, tiến vào sân phía đông của phủ đệ.
Đây là nơi ở của Phượng Phi Nhiên. Về bố cục tổng thể, sân này không khác biệt nhiều so với sân của nàng, ngay cả bàn đá giữa sân cũng cùng một kiểu dáng.
Phượng Phi Nhiên sải bước vào phòng, rồi quay lại bảo nàng ngồi xuống ghế đá đối diện hắn.
Ai ngờ nàng còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, Phượng Phi Nhiên đã đưa ra một vật có sắc thái tiên minh*
(Sắc thái tiên minh: Vẻ ngoài hoặc khí chất mang nét thanh thoát, sáng rỡ, như vật phẩm của tiên giới.)
Thoạt nhìn, đó là một con diều. Nhưng khác hẳn với những con diều nàng từng thấy trước kia, chiếc này lại có hình dạng lập thể, cấu trúc tinh xảo, như mang theo khí chất của một vật phẩm không thuộc về thế gian phàm tục.
Phượng Phi Nhiên trong giọng nói lộ rõ vẻ đắc ý:
“Tỷ tỷ, ngươi xem này. Ta từ hoàng thành mang về cho ngươi con diều mà ngươi thích nhất. Trước kia những con diều ta từng thấy đều là mặt phẳng, bay lên thì đẹp nhưng thiếu sinh động. Còn con diều này được làm bằng khung gỗ, tạo hình như một con chim đang bay. Khi thả lên trời, gió sẽ luồn vào bên trong, khiến nó trông chẳng khác gì chim thật đang sải cánh giữa không trung.”
Phượng Lăng khẽ nhíu lông mày,hàng mi rung lên, trong lòng dâng lên một nỗi kinh ngạc như gợn sóng đang dần lan rộng. Nàng thật sự không ngờ Phượng Phi Nhiên lại dành cho một người từng bị xem là ngờ nghệch, ngu ngốc như nàng sự quan tâm chân thành đến vậy.
Nàng nhận lấy món quà mà Phượng Phi Nhiên tặng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve: “Cảm ơn ngươi, ta thích lắm.”
Phượng Phi Nhiên không tự chủ mà nở nụ cười: “Tỷ thích là được rồi.”