Vài ngày trôi qua, Phượng Lăng lấy cớ cần phải tĩnh dưỡng thân thể ở lì trong phòng. Một tay chống cằm, tay kia cầm cuốn sách, hàng mi rũ xuống, đôi mắt lười biếng lướt ngang qua trang sách úa vàng.
Đây là cuốn thoại bản* về thời Tống mà Tiểu Mai đem tới để nàng gϊếŧ thời gian. Điều vui mừng là nơi đây sử dụng chữ viết giản thể nên nàng có thể hiểu được hết toàn bộ nội dung.
(Thoại bản: sách kể chuyện dân gian như “Liêu trai chí”, “Thuỷ hử”…)
Có lẽ do đọc sách quá lâu, mắt nàng trở nên đau nhói, nàng nghiêng mình tựa lưng vào thành bàn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lát sau, nàng nghe thấy ngoài xa có tiếng nói chuyện ầm ĩ, nàng đứng dậy kêu lớn: “Tiểu Mai, bên ngoài có chuyện gì vậy?”
Giọng Tiểu Mai có chút vui mừng: “Nhị tiểu thư, lão gia đêm qua đã trở về. Giờ đang ở ngoài phủ phân phát y phục và cháo loãng cho dân chúng trong thành.”
“Tiểu Mai, chuẩn bị chút, ta muốn ra ngoài xem thử.”
Tiểu Mai tay chân lanh lẹ, ngay lập tức đem chiếc áo choàng lông cáo khoác lên người Phượng Lăng. Chiếc áo với bộ lông trắng mịn, mềm mại, vừa thoải mái, vừa ấm áp.
Phượng Lăng mở cửa, cơn gió lạnh buốt phà vào khiến nàng không khỏi run rẩy, tuy nhiên áp lực trong lòng nàng lại giảm đi rất nhiều, ngay cả bước chân cũng trở nên vững trãi.
Không gian lặng lẽ như đang nín thở, bầu trời mờ sương hé lộ vài nét xanh thẳm, như ánh mắt xa xăm của một ngày cũ. Ngoài hiên, sân tuy nhỏ nhưng từng viên gạch xanh, mái ngói phủ rêu, chân tường thấp điểm vàng, điểm lục… Tất cả như đang lưu giữ hơi thở của thời gian. Cành lá khẽ rung theo gió, như lời thì thầm của gió. Nếu giờ là mùa xuân hay hạ, nơi đây hẳn là rực rỡ muôn sắc hoa.
Sân lát kín bằng những phiến đá xanh, ở giữa khoảng đất trống đặt một bàn nhỏ làm từ đá nguyên khối, xung quanh là vài chiếc ghế đá đơn sơ. Gần đó, ở nơi khuất tầm mắt, có một miệng giếng cũ đã bị phong kín bằng một tảng đá lớn như thể khẽ khàng khép lại một câu chuyện xưa.
Phượng Lăng theo bản năng kéo chặt áo choàng, sau đó liền hỏi: “Tiểu Mai, giờ là tháng Chạp sao? Tại sao lại lạnh như vậy?”
“Nhị tiểu thư, nay là ngày hai mươi tháng Chín, cách tháng Chạp còn xa.”
Trong lòng Phượng Lăng thoáng kinh ngạc, giờ là tháng Chín mà nàng đã khoác áo lông, hơi thở còn phả ra khói trắng. Vậy chẳng phải khi tới tháng Chạp, hơi thở sẽ thành băng sao?
Làn váy của Tiểu Mai uyển chuyển theo từng bước chân, mềm mại mà có tiết tấu. Dưới gót chân nàng là phiến đá xanh nhuốm màu thời gian ánh lên sắc cổ kính của đá hoa cương. Sau khi rời khỏi sân, Phượng Lăng lặng lẽ bước theo Tiểu Mai tiến vào một hành lang dài. Bên hành lang là dãy hải đường nở rộ, cửa sổ khắc văn phúc tự, bóng cây ngoài hiên lay động theo gió, tạo nên một khung cảnh vừa tĩnh lặng vừa mộng mơ.
Theo lời Tiểu Mai kể, Phượng phủ gồm có ba tiền viện. Khuê phòng của Phượng Lăng nằm ở phía đông, nơi sâu nhất trong phủ. Hai người khoanh tay đi dọc hành lang, men theo lối giữa, xuyên qua cửa thuỳ hoa chạm trổ tinh xảo, cuối cùng cũng đến được tiền viện.
Phượng Lăng tựa nhẹ vào bức tường, ánh mắt hướng về cổng phủ phía xa. Cổng lớn sừng sững như một bức tranh cổ, mái ngói cong vυ"t, cột trụ chạm rồng, từng chi tiết đều toát lên vẻ uy nghi và quyền quý. Nhưng trái ngược với vẻ tráng lệ ấy, trước cổng lại là một khung cảnh hỗn độn, dòng người chen chúc, xô đẩy nhau từng bước. Họ phần lớn khoác trên mình những bộ y phục bạc màu, vải mỏng không đủ chống chọi với gió lạnh đầu mùa. Chỉ lác đác vài bóng người khoác áo lông cừu thô, dáng vẻ cũng chẳng khá hơn là bao.
“Thành chủ, khi nào thì hoàng thành cấp phát lương thực và y phục?”
“Thành chủ, ngài hãy mau lên! Cháu trai của ta sắp chết vì lạnh rồi.”
“Thành chủ, nhà ta đã hết lương thực rồi, khi nào thì ngài phát cháo?”