Chương 5

Tiểu Mai như được ân xá, vội vàng lui xuống.

Phượng Lăng nghe lời Nghê Tử Yên, từng chữ in hằn trong đầu nhưng vẫn thấy mơ hồ, như lạc giữa màn sương.

Nghê Tử Yên liếc nhìn nét mặt nàng, liền đoán: “Lăng Nhi, khi hạ nhân vớt con lên còn thấy cả con diều rơi xuống giếng. Nghe Tiểu Mai nói con gọi một tiếng ‘tỷ tỷ’, ta suy ra tám phần con tò mò, nhìn thấy bóng mình dưới nước. Khuôn mặt con lại giống tỷ tỷ đã xuất giá, hẳn là con nhớ tỷ tỷ mà nhảy xuống.”

Phượng Lăng vừa buồn cười vừa thấy phi lý, bèn dè dặt hỏi: “Di nương, con có thể hỏi một câu không?”

Bà mỉm cười dịu dàng: “Cứ hỏi đi.”

“Có… Có phải con ngốc không?” Môi Phượng Lăng run run. Chỉ kẻ ngốc mới tin hình ảnh phản chiếu dưới nước là thật.

Nghê Tử Yên khẽ trấn an: “Con chỉ vụng về hơn người một chút thôi, chẳng có gì đáng lo.”

Phượng Lăng lại hỏi: “Di nương, con nay mười bảy tuổi, đã đến tuổi gả đi rồi sao?”

“Lăng Nhi, con nay mười chín, nhưng sẽ không gả đi đâu. Ta và phụ thân lo con chịu uất ức khi bước chân vào nhà người khác. Vả lại phụ thân con là thành chủ, há chẳng lo nổi cho nữ nhi mình?”

Phượng Lăng nghe xong, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả. Đây đâu phải cuộc đời của nàng, nàng chỉ là kẻ lạc đến nơi này.

Thấy nàng không hỏi thêm, Nghê Tử Yên dịu giọng: “Con nghỉ ngơi đi. Phụ thân và đệ đệ đã vào hoàng thành, bốn năm ngày nữa mới về. Nếu trong phòng thiếu thứ gì, hay muốn ăn, muốn chơi, cứ bảo Tiểu Mai và Tiểu Lan, ta sẽ dặn họ lo liệu.”

Bà còn dặn thêm: “Giếng ngoài sân ta đã sai người che lại. Sau này sẽ có người gánh nước tới cho con.”

“Vâng.” Phượng Lăng đáp khẽ, nét mặt thoáng buồn.

Nghê Tử Yên bước ra cửa, còn dặn dò Tiểu Mai, Tiểu Lan mấy câu rồi mới rời đi.

Phượng Lăng lại nằm xuống, trở mình mấy lượt, hít một hơi thật sâu, thầm nhủ:

“Thôi được, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Ngốc thì ngốc, nhưng cũng là kẻ ngốc sinh ra trong nhà giàu. Không phải lấy chồng, chưa hẳn là điều tệ.”

Căn phòng dần chìm vào yên tĩnh. Ánh nắng xuyên qua khe cửa, hắt lên tấm chăn lụa. Phượng Lăng thấy trong lòng dâng một cảm giác lạ lùng, vừa quen thuộc, vừa mới mẻ. Nàng như đứng giữa hai thế giới, quá khứ của thân thể này và hiện tại của chính mình.

Phượng Lăng khép mắt, để tâm hồn thả lỏng, chuẩn bị bước vào những ngày tháng tới. Những ngày nàng phải học cách quen với thân phận mới, tập sống và ứng xử trong một thế giới xa xưa.