Chương 4

Nói cũng lạ, chủ nhân thân thể này mang họ Phượng, tên lại trùng hợp, cũng là Phượng Lăng. Phụ thân chính là thành chủ Bắc Nguyệt thành, vậy chẳng phải từ nay nàng cũng được xem là người có địa vị? Nghĩ đến đây, nàng bất giác thấy nhẹ nhõm, sau này có thể sống những ngày yên ổn, chẳng phải lo nghĩ điều gì.

Khoan đã, hình như nàng bỏ sót điều gì đó.

Không phải nữ tử đến tuổi cập kê đã sắp xếp hôn sự sao? Đệ đệ đã mười lăm tuổi, vậy nàng ít nhất cũng mười bảy, chẳng phải đã đến tuổi gả đi?

Huống chi, vừa rồi Nghê Tử Yên còn nhắc đến chuyện nàng nhảy giếng. Kịch bản này sao quen thuộc quá. Hôm qua, Phượng Lăng nhảy giếng chắc vì bất mãn với hôn sự này.

Nghĩ tới đây, nàng không nhịn được liền hỏi thẳng: “Di nương, phụ thân đã sắp xếp hôn sự nào khiến con bất mãn đến nỗi nhảy giếng sao?”

Nghê Tử Yên sững người, rồi chau mày đáp: “Lăng Nhi, con nói gì vậy? Phụ thân nào đã sắp đặt hôn sự cho con?”

Phượng Lăng ngơ ngác: “Vậy, sao con lại nhảy giếng?”

Nghê Tử Yên khẽ thở dài, rồi gọi với ra ngoài: “Tiểu Mai, vào đây.”

Tiểu Mai chính là nha hoàn vừa ở cạnh nàng lúc nãy, vội vàng bước vào, khom mình hành lễ.

Nghê Tử Yên: “Hãy kể lại chuyện hôm qua cho nhị tiểu thư nghe.”

“Vâng, thưa phu nhân.”

Tiểu Mai cẩn thận kể: “Chiều hôm qua, nô tỳ đang dọn phòng. Ngoài sân, nhị tiểu thư chơi thả diều, vốn là thói quen thường ngày nên nô tỳ không mấy để tâm. Sau đó, nô tỳ loáng thoáng nghe nhị tiểu thư kêu ‘tỷ tỷ’, rồi ngoài sân bỗng im lặng khác thường.”

Nói tới đây, Tiểu Mai thoáng ngập ngừng, liếc nhìn Nghê Tử Yên một cái, rồi run run kể tiếp:

“Nhị tiểu thư thường chạy nhảy vui cười khi thả diều, nhưng hôm ấy im bặt, nô tỳ lấy làm lạ nên đi ra xem. Vừa bước tới giếng thì thấy một chiếc giày của nhị tiểu thư rơi bên cạnh. Hoảng hốt, nô tỳ chạy lại nhìn xuống thì thấy nhị tiểu thư đang nổi lềnh bềnh trong nước. Nô tỳ vội hô hoán tìm người tới cứu.”

Kể xong, Tiểu Mai quỳ sụp xuống, mắt ngấn lệ: “Mọi chuyện chính là như vậy.”

“Nhị tiểu thư, là do Tiểu Mai sơ suất. Hôm qua Tiểu Lan không có ở sân, nô tỳ lại mải dọn trong phòng, để rồi xảy ra chuyện. Tất cả đều là lỗi của nô tỳ.”

Phượng Lăng nghe xong, lòng không hề trách, nhưng vẫn thấy băn khoăn trong đầu.

Nghê Tử Yên gật đầu: “Ngươi kịp thời gọi người tới cứu nhị tiểu thư, công và tội bù trừ cho nhau. Ta sẽ trừ ba tháng tiền công của ngươi để răn đe. Từ nay về sau, ngươi và Tiểu Lan không được để Lăng Nhi rời khỏi tầm mắt.”