Chương 3

Căn phòng lặng như tờ, Phượng Lăng dần chìm vào giấc ngủ. Bỗng, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ bên ngoài. Nàng khẽ tỉnh, nhưng vẫn chưa mở mắt. Một giọng nói yếu ớt cất lên:

“Mau đóng cửa lại, Lăng Nhi vừa tỉnh, đừng để gió lạnh lùa vào.”

Bước chân dừng lại gần giường, cảm giác có bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng. Phượng Lăng hé mắt, thấy một phu nhân xinh đẹp, tóc đen búi gọn, cài trâm ngọc, dung nhan không điểm phấn son, đôi mắt dịu dàng.

Người này là mẫu thân của thân thể này sao?

“Lăng Nhi, con tỉnh rồi?” Người phu nhân khẽ hỏi khi thấy nàng nhúc nhích.

“Mẫu thân?” Phượng Lăng thốt ra, chẳng dám chắc. Người kia run lên, phải vịn tay vào thành giường mới bình tĩnh lại.

“Con vừa gọi ta là gì?” Giọng bà nghẹn ngào.

Thấy vẻ mặt bà biến đổi, Phượng Lăng trong lòng chột dạ, lúng túng đáp: “Mẫu… Mẫu thân.”

Bà mỉm cười, áo choàng thêu hoa trên vai khẽ đung đưa: “Đúng thế, Lăng Nhi, con nên gọi ta là mẫu thân.”

Trong lòng còn nhiều hoài nghi, nhưng ngoài mặt nàng chỉ khẽ gật đầu.

Bà đưa tay sờ trán nàng: “Không sao rồi, hôm qua con làm ta lo lắm. May có Tiểu Mai kịp thời gọi người cứu, nếu không ta biết ăn nói sao với phụ thân con đây?”

Phượng Lăng mở to mắt: “Hôm qua, con nhảy xuống giếng ư?”

Sắc mặt phụ nhân thoáng đổi, nét vui mừng vừa lóe lên đã tan biến.

“Lăng Nhi, con nói gì vậy? Chuyện hôm qua, con thật sự không nhớ sao?”

Phượng Lăng hít sâu, thẳng thắn: “Không chỉ hôm qua, mà những chuyện trước kia, con đều không nhớ gì cả.”

Bà cúi đầu lẩm bẩm: “Chẳng trách, con lại gọi ta là mẫu thân.”

Một lát sau, bà ngẩng đầu, trong mắt ánh chút do dự nhưng vẫn dịu dàng: “Nếu con chịu tin ta, ta sẽ kể lại chuyện năm xưa, được không?”

Phượng Lăng gật đầu. Từ lúc tỉnh lại đến giờ, nàng không hề có ký ức nào thuộc về thân thể này. Trừ phi có người kể lại, bằng không làm sao nàng biết rõ quá khứ của chủ nhân thực sự.

Qua lời bà, nàng dần hiểu tình hình. Người phu nhân xinh đẹp này tên Nghê Tử Yên. Bà không phải thân mẫu*, chỉ là kế mẫu. Năm xưa, bà vốn là nữ tử nghèo khó, từng được thân mẫu nàng cứu giúp nơi Giang Nam, từ đó mà kết duyên cùng Phượng gia.

Sau khi hạ sinh hai tỷ muội, thân mẫu chẳng may qua đời sớm. Hai năm sau, phụ thân cưới Nghê Tử Yên vào phủ làm thϊếp, bà sinh cho ông một nam hài. Đến khi đứa trẻ tròn mười lăm tuổi, phụ thân mới nâng bà lên hàng chính thất, danh chính ngôn thuận trở thành chủ mẫu Phượng gia.

*Thân mẫu: mẹ ruột.