Chương 13

Phượng Uyên nhìn vào chiếc bồn lớn đầy gạo rang, vẫn còn chút nghi hoặc:

“Mười cân gạo… làm sao đủ chia cho vài trăm người?”

Đúng lúc ấy, mười lăm phút đã trôi qua. Nắp nồi vừa mở ra, một làn hơi ấm áp lập tức lan tỏa khắp gian bếp, như xua tan cái lạnh sớm mai.

Trong nồi, nước trà màu xanh lục vẫn đang sôi lăn tăn, tỏa ra hương thơm thanh dịu, xen lẫn chút cay nồng của gừng và tỏi.

Phượng Lăng múc một chén nhỏ, thêm một thìa gạo rang vào, rồi đưa tới trước mặt phụ thân:

“Phụ thân, đây là trà dầu. Xin người nếm thử. Có phải đúng như lời con nói, dùng ít gạo, vẫn có thể khiến mọi người no bụng?”

Phượng Uyên nhận lấy chén trà dầu, nhấp một ngụm. Hai mắt ông hơi trợn lên, rồi lại liên tục nhấm nháp, nuốt từng ngụm nhỏ.

“Trà dầu này có vị cay nhẹ, uống vào như có một luồng hỏa khí bốc lên trong l*иg ngực. Còn phần gạo rang kia, chỉ một muỗng nhỏ mà đã thấy chắc bụng. Không tồi, không tồi.”

Ông nhìn xuống chén trong tay, chỉ trong chốc lát đã thấy đáy. “So với cháo trắng, món này quả thực hữu dụng hơn nhiều.”

Ánh mắt Phượng Lăng sáng rực, niềm vui hiện rõ nơi khóe miệng.

Gạo sau khi rang trở nên tơi xốp, hút đầy hơi nước từ trà dầu, phồng lên mềm mại. Chỉ cần một muỗng nhỏ cũng đủ tạo cảm giác no bụng. Huống hồ, gừng và tỏi vốn là gia vị có tính cay, chuyên dùng để xua hàn, không gì thích hợp hơn trong tiết trời giá lạnh.

Phượng Uyên xúc động, vỗ tay nói lớn:

“Được rồi! Được rồi! Lăng Nhi, lần này con thật sự đã giúp ta, giúp dân chúng trong thành Bắc Việt một chuyện lớn. Con còn nhớ rõ hình dáng vị tiên nhân trong mộng không? Chúng ta phải lập miếu thờ, dâng hương cảm tạ mới phải.”

Phượng Lăng làm ra vẻ trầm ngâm:

“Phụ thân… Con không thể thấy rõ dung mạo tiên nhân. Thậm chí người là nam hay nữ, con cũng không biết.”

Phượng Uyên chỉ đành thở dài:

“Nếu tiên nhân còn hiện về trong mộng, con nhất định phải thành tâm cảm tạ.”

Phượng Lăng gật đầu, giọng đầy kính cẩn:

“Đó là điều tất nhiên.”

Buổi trưa, tuyết vẫn rơi lác đác. Phượng Uyên sai gia đinh lần lượt khiêng từng thùng trà dầu ra trước phủ, chuẩn bị ban phát.

Trước cửa phủ đã có hai hàng dài xếp hàng chờ đợi. Trong tay mỗi người đều cầm theo một vật chứa, chén sứ, nồi đất, thậm chí là vỏ quả hồ lô rỗng. Trên người họ khoác những chiếc áo ấm mới được phát, chân chỉ mang giày vải mỏng, dẫm lên lớp tuyết lạnh, bước đi nhẹ nhàng như sợ làm vỡ mặt đất.

Phượng Lăng không xuất hiện trước mặt người dân, nàng vẫn đứng từ xa, lặng lẽ quan sát.

Phượng Uyên đứng trước phủ, gió lạnh thổi tung vạt áo, giọng ông vang lên giữa gió tuyết:

“Chư vị, từ hôm nay trở đi, không còn phát cháo nữa. Thay vào đó, sẽ là trà dầu.”

Mọi người nghe vậy, ai nấy đều lộ vẻ ngơ ngác. Họ không hiểu “trà dầu” là thứ gì, càng không biết liệu có thể no bụng hay không.

Tiếng gió rít qua tai, tuyết bay trắng xóa, nhưng những lời bàn tán vẫn vang lên rõ ràng:

“Thành… Thành chủ, trà dầu là cái gì? Có thể lấp bụng được sao?”

“Thành chủ, ngài từng nói sẽ không bỏ mặc chúng tôi…”

“Thành chủ, xin ngài vẫn cứ phát cháo như trước!”