Chương 11

“Phụ thân, xin hãy để con thử một lần. Ngày mai, chỉ cần mười cân gạo, con sẽ khiến dân chúng trong thành được no bụng.”

Phượng Uyên trầm ngâm một lát, rồi nói:

“Không phải vì phụ thân không tin con, mà là ta không thể đem tính mạng của bao nhiêu người ra để đánh cược. Rất nhiều người trong thành, mỗi ngày đều chỉ trông chờ vào một bữa ăn ấy.”

“Vậy phụ thân xem thế này có được không?”

“Trưa mai, con dùng mười cân gạo để chuẩn bị thức ăn cho dân chúng. Nếu bọn họ không ăn no, thì sau giờ Ngọ, người có thể cho nấu thêm bốn mươi cân cháo. Như vậy chẳng phải vẫn còn đường lui sao?”

Phượng Uyên nghiêm mặt, giọng cứng rắn:

“Lăng Nhi, đừng nói mười cân, ngay cả một cân gạo vào lúc này cũng vô cùng quý giá. Những chuyện khác phụ thân có thể chiều theo con, nhưng liên quan đến sinh mạng của dân chúng, ta không thể đáp ứng.”

Phượng Lăng rũ mắt. Đột nhiên, một ý niệm như ánh sáng lóe lên trong đầu nàng. Hai mắt Phượng Lăng chợt sáng rực, nàng nói với vẻ mặt đầy xúc động.

“Phụ thân, thật ra con cảm thấy mấy năm qua như đang sống trong một giấc mộng dài. Mãi đến mấy ngày trước, trong mộng hiện lên một vị tiên nhân, trên người rực ánh kim quang, người truyền cho con một phương thuốc. Tiên nhân dặn con phải mang phương thuốc ấy về nhân gian, nói rằng nó sẽ có hiệu nghiệm. Chính lúc đó, con mới tỉnh lại.”

Nàng nhìn thẳng vào Phượng Uyên, ánh mắt kiên định:

“Phụ thân, việc con có thể hồi phục như hôm nay, chính là nhờ tiên nhân ban phúc. Mà phương thuốc người truyền cho con, cũng chính là cách con vừa nói để cứu tế dân chúng trong thành Bắc Việt này.”

Cũng chẳng còn cách nào, phụ thân nàng là người quá cẩn trọng, lại vô cùng cố chấp. Mà nàng suốt mấy năm nay chỉ là một đứa ngốc. Nếu không viện tới thần tiên, e rằng phụ thân sẽ không tin tưởng.

Lời vừa dứt, cả ba người trong phòng đều sững sờ.

“Lăng Nhi… Lời con nói là thật sao?”

“Tỷ…”

Phượng Lăng gật đầu, giọng tha thiết:

“Tất nhiên là thật. Con tuyệt đối không dám nói dối.”

Vẻ buồn rầu trên mặt Phượng Uyên dần bị niềm vui thay thế. Ông bật cười sảng khoái:

“Được! Theo như lời con vừa nói, ta sẽ giao cho con mười cân gạo.”

Phượng Lăng khẽ nhếch môi, cố giấu nụ cười:

“Đa tạ phụ thân.”

Phượng Uyên chợt nhớ ra, liền hỏi tiếp:

“Đúng rồi, con nói nếu thành công thì ta phải đáp ứng một việc. Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Phượng Lăng đáp, giọng bình thản nhưng đầy ẩn ý:

“Bây giờ con vẫn chưa hoàn thành việc mình phải làm. Đợi sau khi xong xuôi, con sẽ tự đến thỉnh cầu phụ thân.”

Hôm sau, vừa đúng tiết Sương Giáng.

(Tiết Sương Giáng: đánh dấu thời điểm giao mùa giữa mùa thu và đông.)

Phượng Lăng vẫn còn chìm trong giấc mộng thì mơ hồ nghe thấy Tiểu Mai và Tiểu Lan đang thì thầm trò chuyện ngoài gian phòng.

Lời nói đứt quãng, nàng chỉ nghe loáng thoáng mấy chữ: “Tuyết rơi”.

“Thêm than lửa”.

Tuyết rơi? Bên ngoài đang có tuyết sao?