Chương 10

Nàng nhẹ giọng: “Phụ thân đang nhọc lòng vì chuyện của dân chúng sao? Dù con không giúp được gì, nhưng người cũng có thể nói ra. So với giữ mãi trong lòng, nói ra vẫn dễ chịu hơn một chút.”

“Thành Bắc Việt hiện có gần sáu trăm người, mà trong thành số lương thực có thể dùng để giúp họ vượt qua mùa đông lại chẳng được là bao. Mấy ngày trước, ta phải đích thân đến hoàng thành, cầu xin Thánh Thượng ban phát thêm lương thực và áo ấm. Năm nay gió lạnh đến sớm hơn năm trước, nhưng Thánh Thượng chỉ ban xuống năm trăm chiếc áo ấm và một ngàn cân gạo.”

Nói rồi ông thở dài, sau đó nhấp một ngụm trà, tiếp tục nói:

“Năm trăm chiếc áo ấm thì tạm gọi là đủ, nhưng một ngàn cân gạo sao có thể nuôi sống người dân đến tận mùa xuân? Chỉ riêng hôm nay, sau giờ Ngọ, một lần phát cháo đã tiêu tốn khoảng năm mươi cân gạo. Nếu dân chúng phải chịu đói, thì áo ấm cũng chẳng còn tác dụng gì. Những chiếc áo ấm ấy bên trong chỉ lót bằng ma nhứ*, giá chưa bằng một nửa áo bông. Theo lý mà nói, vẫn có thể chống lạnh, nhưng chỉ phù hợp với khí hậu ấm áp của phương Nam. Còn ở phương Bắc này, e rằng chỉ dựa vào một chiếc áo ấm thì khó mà sống sót nguyên vẹn đến mùa xuân.”

(Ma nhứ: loại sợi tổng hợp nhân tạo, rẻ tiền, độ giữ ấm và chống nước ở mức trung bình.)

Phượng Phi Nhiên siết chặt nắm tay, giọng nói mang theo vẻ bất mãn:

“Nếu không phải Thánh Thượng xem thành Bắc Việt là thành trì trọng yếu để ngăn Bắc Địch, e rằng đến cả số áo ấm và lương thực này cũng chẳng buồn ban phát.”

Phượng Uyên nét mặt lập tức sa sầm, lạnh giọng quát:

“Câm miệng! Chớ nói xấu Thánh Thượng.”

Phượng Phi Nhiên giật mình, vội vàng rụt cổ lại nhận lỗi:

“Phụ thân, con nói sai rồi.”

Phượng Lăng khẽ nghiêng đầu, dò hỏi:

“Phụ thân… Năm ngoái Thánh Thượng không ban phát gì cho thành Bắc Việt sao?”

Trong mắt Phượng Phi Nhiên ánh lên vài tia xót xa:

“Mấy năm gần đây, mùa đông đến ngày càng sớm, lại càng lạnh hơn. Trong thành, sản lượng lương thực vốn đã thấp, nay lại càng thiếu thốn. Rất nhiều người trước kia còn có thể sống đủ đầy, giờ đến bữa cơm cũng không đủ. Năm ngoái, phụ thân gần như dốc toàn lực cứu tế, vậy mà vẫn có hơn sáu mươi người chết rét, phần lớn là ông lão thể trạng suy yếu và trẻ nhỏ. Chính vì thế, năm nay phụ thân mới phải đích thân đến hoàng thành cầu xin Thánh Thượng.”

Phượng Uyên cau mày, giọng trầm xuống:

“Dù có được Thánh Thượng ban phát, cũng chẳng khác gì muối bỏ biển. Số gạo ấy, chưa đầy một tháng đã dùng hết.”

Một ý nghĩ bất chợt nảy lên trong lòng Phượng Lăng. Nàng ngẩng đầu, giọng nói kiên định:

“Phụ thân, nếu con có cách khiến số gạo còn lại đủ dùng trong ba tháng, thì người có thể đáp ứng cho con một việc được không?”

Phượng Uyên nhẹ nhàng thở dài, trong mắt ánh lên vẻ bất đắc dĩ.

“Lăng Nhi, con đang đùa với ta sao? Số gạo ấy làm sao có thể đủ dùng trong ba tháng?