Triền núi lại rơi một cục đá lớn xuống, lực đánh rất mạnh khiến cho đầu lợn rừng đập vào tảng đá lớn. Không chỉ tảng đá lớn bị đâm lung lanh, tiếng kêu thảm thiết của lợn rừng còn làm cả ngọn núi đều chấn động.
Nhìn thấy lợn rừng đâm chết ở trên tảng đá, An Mịch sợ ngây người, đây chính là hiệu ứng phúc tinh trong tiểu thuyết đi?
Bình An đứng ở nơi đó giống như còn không biết đã xảy ra chuyện gì, ngơ ngác mà nhìn lợn rừng lăn xuống sườn núi.
Chiến Chỉ Qua ném cung tên cho thuộc hạ, bước vài bước đi đến trước mặt Bình An.
Hắn nhìn đứa trẻ vừa nhỏ vừa gầy trước mặt, lại nhìn bốn phía cũng không thấy bóng dáng người lớn đâu hết, duỗi tay xách bé lên: “Người lớn nhà cháu đâu hả?”
Nỗi sợ hãi tới muộn rốt cuộc làm Bình An oa một tiếng, khóc lớn tiếng.
An Mịch nhìn thấy nhóc con bị người đàn ông khí thế sắc bén xách lên, bênh vực người mình như cô cũng muốn xuyên vào màn hình cướp nhóc con về.
Lúc cô đang táo bạo hết cách, giao diện cá nhân lại đổi mới, chỗ trống trong giao diện xuất hiện một nhân vật nhỏ, hơn nữa còn đánh dấu là: Người cứu viện là Trấn Quốc công, chiến thần tướng quân của Đại Ngu triều.
Thì ra đáp đề đạt được cứu viện là một người, mà không phải là vũ khí. Uổng công cô còn định dùng vũ khí nóng bắn lợn rừng thành cái tổ ong.
Chiến Chỉ Qua nhíu mày: “Không được khóc!”
Bình An sợ tới mức che miệng lại, phát hiện làm vậy hít thở có chút khó khăn. Bé lấy tay ra, há mồm to hít thở hai cái rồi che lại. Một giọt nước mắt treo trên lông mi, đôi mắt vừa được nước mắt cọ rửa qua vừa sáng vừa tròn, nhìn đáng thương gì đâu.
Chiến Chỉ Qua không phải chưa thấy qua đứa trẻ lớn ngần này, con của hắn cũng lớn cỡ này, nhưng tuyệt đối sẽ không làm động tác như vậy. Hắn thậm chí có thể nhìn thấy bong bóng từ mũi đứa nhỏ này thổi ra. Rõ ràng trông rất bất nhã, nhưng mà hắn cũng không ghét bỏ chút nào, thậm chí còn cảm thấy thú vị.
“Bao lớn rồi?” Vừa nhỏ vừa gầy, Chiến Chỉ Qua cảm thấy cùng lắm mới được ba tuổi.
Bình An bẻ ngón tay đếm, đếm 4 ngón, sụt sùi mà nói: “Cháu 4 tuổi rồi!”
“Thân thể cháu thế này, tính ba tuổi là nhiều lắm rồi.” Chiến Chỉ Qua sửa đổi tư thế xách bé bằng cách ôm bé. Hắn cũng biết mấy năm nay Đại Ngu triều thiên tai không ngừng, đứa nhỏ này có thể bình an trưởng thành đến bây giờ đã rất khó được.
Bình An lập tức dùng hai tay ngắn nhỏ ôm lấy cổ hắn, đôi mắt đen bóng bẩy nhìn chằm chằm Chiến Chỉ Qua.
Chiến Chỉ Qua không nghĩ tới đứa nhỏ này không sợ hắn chút nào. Hắn hàng năm dẫn binh đánh giặc, khí thế trên người khó tránh khỏi có chút hơi sắc bén. Đừng nói đứa trẻ 4 tuổi, ngay cả người lớn cũng không dám thân cận. Vậy mà đứa nhỏ này không những không sợ, còn có vẻ rất tò mò.
“Người lớn nhà cháu đâu?” Chiến Chỉ Qua lại hỏi, còn lấy tay lau mặt cho bé.
Hai thuộc hạ đi theo phía sau nhìn thấy tướng quân nhà bọn họ làm động tác này, đôi mắt đều trừng lớn.
Tướng quân cũng chưa từng lau mặt cho tiểu thiếu gia trong phủ nha? À, cũng phải, tiểu thiếu gia không dơ như vậy, không cần tướng quân lau.
Bàn tay đầy vết chai mỏng lau mặt Bình An rất đau, bé lắc đầu tránh đi, sau đó cứ nhìn thúc thúc tốt bụng này chằm chằm “Cha ở nhà chờ Bình An. Thúc thúc, thúc có thể đưa Bình An về nhà không? Đại bá nương xấu lắm xấu lắm, bỏ Bình An ở đây liền đi mất rồi.”
Chiến Chỉ Qua nghe xong sắc mặt trầm xuống. Tuy rằng quốc công phủ dân cư ít, không có việc hậu trạch xấu xa. Nhưng chuyện nhà người khác hắn không thiếu nghe nhắc tới, không nghĩ tới một gia đình nông dân nho nhỏ cũng có những chuyện như thế này.
Hắn đang định tự mình đưa đứa trẻ xuống núi, liền nghe được một tiếng kêu.
“Bình An...”
“Bình An có nghe thấy tiếng cha không?”
“Bình An...”