Chương 9

Những bông hoa rực rỡ khẽ rung rinh, dây leo trong nháy mắt quấn chặt lấy, xoắn nát quần áo, tham lam hút sạch máu thịt, rất nhanh chỉ còn lại bộ xương trắng.

Hoàng hôn bao phủ khe núi nhỏ, hương hoa hòa lẫn với mùi máu tanh nhàn nhạt theo gió trôi lên.

Sở Du quay trở lại, con chó vàng vẫn đang thở thoi thóp nằm đó, sau đó nàng ôm con chó nặng ba bốn chục cân, bước chân xuống núi nhanh hơn.

Đã qua giờ thường ngày xuống núi rồi, không biết Huyền Ly có lo lắng không.

Khi nàng đi đến chân núi là lúc trời đã gần như tối đen, núi rừng yên tĩnh chỉ còn tiếng côn trùng kêu.

Từ xa xa, xuất hiện một quầng sáng vàng nhạt.

Ánh sáng dịu dàng như dòng nước chảy, phác họa nên một bàn tay đang cầm đèn l*иg, thon dài trắng ngần tựa ngọc, khi bước đi thì áo xanh nhẹ phất phơ.

Bước chân Sở Du chậm lại, ngẩn ngơ nhìn người đang bước tới gần, liên tưởng đến rất nhiều câu chuyện kỳ lạ của Bồ Tùng Linh.

Trong những câu chuyện ấy, nữ quỷ xinh đẹp ở sâu trong núi rừng thường dụ dỗ người qua đường.

Những người đó vốn không phải không nhận ra sự quái dị, nhưng vẫn cam tâm quỳ dưới váy hồng.

Sở Du: “Ngươi đến đón ta sao?”

“Ừm.” Huyền Ly cầm đèn l*иg bước lại gần. Hắn nhìn thấy con chó trong lòng nàng, ánh mắt thoáng dừng lại: “Yêu thú ngươi săn được?”

Một người một chó nhìn nhau, chó ngượng ngùng dời ánh mắt đi.

Sở Du vuốt ve tai chó: “Nó đã giúp ta nên ta định mang về nhà nuôi.”

Nàng ôm chó cùng Huyền Ly vai kề vai đi về làng, tiện thể kể lại chuyện gặp yêu gấu đen và con chó vàng.

“... Hai con hắc hùng yêu đó hơi khó đối phó, nên xuống núi muộn. À, ngươi đã uống thuốc chưa, cảm thấy thế nào rồi?” Phần gặp tu sĩ và gϊếŧ người thì nàng một chữ cũng không nhắc.

Gió đêm thổi qua, một dòng mùi máu tanh cực kỳ nhạt lan đến chóp mũi Huyền Ly.

Hắn cầm đèn l*иg bước qua cửa tiểu viện: “Thương thế đã khá hơn rồi. Ngươi muốn nuôi con vật này sao?”

“Ừ, nhà mình đang thiếu một con chó giữ cửa, ta thấy nó rất hợp. Huyền Ly, ngươi đặt tên cho nó đi.”

“Nó? Chó giữ cửa?” Sắc mặt hắn thoáng hiện vẻ kỳ quái, nụ cười có phần vi diệu: “Chỉ là một con chó hoang thôi, đặt tên tùy tiện là được.”

Con chó vàng lo lắng kêu ư ử.

Sở Du ôm nó vào nhà chính, lấy từ nhẫn tay ra thảo dược và vải bố, vài động tác đã quấn nó kín mít như xác ướp vừa mới đào lên từ đất.

“Hmm... vậy thì gọi là Đại Hoàng đi, cái tên này dễ nuôi, dễ sống.”

Con chó vàng bị quấn băng bó chỉ còn lộ ra cái đầu và cái mõm, ngẩng đầu nhìn Huyền Ly, kêu càng gấp gáp hơn.

“Tên hay.” Hắn gật đầu tán đồng, ra vào phòng bếp mang món ăn đã hâm nóng vào nhà chính.

Sở Du ra sân giếng múc một thùng nước, ngâm tay vào nước giếng lạnh buốt, cẩn thận kỳ cọ thật sạch.

Mặt nước phản chiếu ánh trăng lung linh dao động.

Nàng nhìn chằm chằm, mặt nước phản chiếu dần dần hóa thành màu đỏ.

Đôi tay trắng nõn trong nước liên tục chà xát khiến da dần đỏ lên.

“Rào!” Một bàn tay khác ngâm vào nước, kéo tay Sở Du ra, bàn tay rộng lớn bao lấy hai bàn tay đang đỏ ửng của nàng, vẩy đi những giọt nước còn sót lại.

“Ăn cơm thôi.” Huyền Ly dùng khăn lau tay cho nàng: “Đã sạch lắm rồi.”

Vải bông mềm mại tỉ mỉ lau qua cổ tay, lòng bàn tay, rồi đến từng kẽ ngón tay.

Chiếc thùng gỗ bên miệng giếng không có người đỡ, mất thăng bằng rơi “ùm” lại xuống giếng.

Sở Du cúi đầu nhìn tay mình, làn da trắng hồng hào, quả thật sạch đến không thể sạch hơn.

Thế là nàng ngẩng đầu cười với hắn, đôi mắt hạnh cong lên: “Vừa nãy không cẩn thận thất thần thôi.”

-

Nhà có thêm một con chó, cuộc sống trở nên náo nhiệt hơn trước rất nhiều.

Sở Du tự nhận mình có thiên phú làm thầy thuốc rất lớn, trước có Huyền Ly, sau có Đại Hoàng, những người được nàng cứu về đều từ tình trạng thoi thóp sắp chết biến thành tràn đầy sức sống.

Đại Hoàng thoạt nhìn bị thương rất nặng, nhưng sau khi nàng thay thuốc vài lần, nó đã có thể xuống đất lăn lộn làm nũng rồi.

Nhưng phiền phức cũng theo đó mà đến.

Nó ăn quá nhiều, lại còn không chịu ăn cơm chó bình thường mà nó chỉ ăn thịt yêu thú.

Sắp đến cuối tháng rồi, phải nộp linh thạch cho gã Phùng què kia, trong nhà lại thêm một cái miệng ăn, Sở Du mỗi ngày đều sớm ra tối về từ trên núi, số yêu thú săn được cũng nhiều hơn trước.

Sau khi được cho ăn mấy bữa, Đại Hoàng đã trở thành “chân sai” của nàng, đi đâu cũng bám dính, luôn muốn theo nàng ra ngoài.

Những vết thương chí mạng đã lành hơn phân nửa, chỗ từng bị thương bắt đầu mọc lông mới, khiến cả con chó trông lộn xộn rối bù.

“Phải dưỡng khỏe hẳn rồi mới được lên núi nhé, ở nhà ngoan ngoãn bảo vệ Huyền Ly đi.” Sở Du ngồi xổm trước cửa, xoa xoa đầu chó của Đại Hoàng.

“Ư ử...” Đôi mắt đen nhánh tiễn Sở Du đi xa dần.

Nó quay đầu chó lại, lén nhìn thiếu niên đang nằm thoải mái trên ghế đu.

Huyền Ly hờ hững hé mí mắt, búng ra một đạo linh quang, giễu cợt nói: “Phế vật.”

Linh quang bao phủ lấy Đại Hoàng, nó không dám hé răng, vết thương trên người lại chậm rãi lành thêm một chút. Nó biết, chủ nhân có thể trực tiếp khiến nó khỏi hẳn, nhưng hiện tại mỗi ngày chỉ chữa một chút như thế này, đại khái là để che giấu nữ chủ nhân.

Nó không hiểu vì sao chủ nhân nhà mình lại ở lại thôn nhỏ trên núi này, càng không hiểu vì sao hắn không liên lạc với thuộc hạ.

Đại Hoàng ngoan ngoãn nằm ở góc nhà, cái gì cũng không hỏi.

Dù sao, nó bây giờ chỉ là một con chó thôi, không nên lo chuyện của con người làm gì.

-

Sở Du săn được mười lăm con yêu thú, khi về đến làng thì trời đã tối mịt.

Vừa bước vào con đường nhỏ ở đầu làng, nàng đã gặp phải Phùng Nhị đang say rượu. Gã đi đường loạng choạng, nhìn thấy nàng thì đôi mắt tam giác thoáng chốc sáng rực lên.

Rượu vào làm gan kẻ nhát to ra, Phùng Nhị đã quên sạch lần trước mình bị ăn thiệt thế nào.

“Sở tiểu nương tử ơi...” Gã kéo tuột vạt áo, bước chân lảo đảo tiến lại gần: “Về muộn thế này, đi săn chắc khổ lắm nhỉ.”

Sở Du không thèm để ý, vòng qua tiếp tục đi.

“Ơ ơ, sao không trả lời người ta thế.” Phùng Nhị lảo đảo bước nhanh đuổi theo: “Ngày mai đã là cuối tháng rồi, nếu nàng theo ta thì cần gì phải khổ sở thế này... Ta chẳng phải mạnh hơn cái tên ẻo lả ốm yếu kia gấp vạn lần sao? Cái thân hình gầy yếu ấy, có làm nàng sướиɠ được không?”

Vừa nói, gã vừa vươn tay định sờ vào tay Sở Du.

Đôi mắt hạnh đen láy đột nhiên nhìn sang, khiến trong lòng Phùng Nhị lạnh run, tay chậm một nhịp, cuối cùng chỉ chạm được vào tay áo màu xanh nhạt.

“Bịch, bịch, bịch!”

Tiếng nắm đấm đấm vào thịt vang lên liên hồi kèm theo tiếng kêu thảm thiết van xin của Phùng Nhị.

“Ta sai rồi, sai rồi! Sở tiểu nương tử... cô nãi nãi, ta uống say rồi, tha cho ta đi...”

Sở Du một cước đá gã văng vào mương nước thối, cười lạnh: “Còn dám chọc ta nữa thì ta sẽ đánh gãy cái chân thứ ba của nhà ngươi luôn đấy!”

Hôm nay về nhà muộn hơn bình thường, vừa bước vào cửa nàng đã nhận được sự “chào đón nồng nhiệt” của Đại Hoàng bằng cách ngửi ngửi khắp người.

Nó cứ quấn quanh Sở Du ngửi mãi không thôi.

“Thôi được rồi đừng ngửi nữa, vừa nãy gặp phải một kẻ đáng ghét.” Nàng xoa xoa đầu chó một cái, rồi ngước lên thì thấy Huyền Ly không biết đã đứng trước mặt từ lúc nào, đang lặng lẽ nhìn nàng.

“Sở cô nương gặp ai vậy?”

“Cái gã Phùng què ấy, hắn uống rượu nói linh tinh, bị ta đánh một trận rồi đá xuống mương thối. Tối nay ăn gì thế, ta đói sắp chết rồi.” Sở Du thả Đại Hoàng ra, đi thẳng vào nhà chính.

Khi đi ngang qua Huyền Ly, một bàn tay đột nhiên nắm lấy cổ tay nàng.

Những ngón tay thon dài mát lạnh dán sát vào da, vuốt ve từng chút cổ tay, rồi đến các ngón tay của nàng.

Huyền Ly nhìn chằm chằm vào chỗ tay áo bị rách một đường của nàng, vẻ mặt nhàn nhạt.

“Hắn chạm vào ngươi rồi sao?”