Sau khi số lượng yêu thú trên ngọn núi này giảm đi, hiệu suất săn bắn của Sở Du cũng giảm theo, mất nửa ngày mới chỉ săn được năm con.
Tháng sau sẽ phải đổi địa điểm săn bắn rồi.
Nghĩ đến việc phải dành thêm thời gian để dò xét núi mới, nàng thở dài một hơi, tìm một tảng đá bằng phẳng ngồi xuống ăn bánh nướng.
Bánh được gói kín trong giấy dầu, khi mở ra vẫn còn ấm, vỏ ngoài giòn tan rơi vụn, bên trong là nhân thịt trộn với nấm khô băm nhỏ.
Huyền Ly rất hiểu khẩu phần ăn của nàng, nên đã chuẩn bị năm cái bánh.
Nàng vừa ăn vừa trêu đùa con bướm vàng nhỏ đang bay lượn quanh đầu ngón tay mình.
Khi ăn đến cái thứ năm, gần đó bất ngờ vang lên một tiếng gầm của thú, chấn động khiến nửa cái bánh còn lại rơi xuống, lăn dài trên mặt đất đầy lá khô.
“...”
Nàng nắm chặt dao chặt củi, nhìn theo hướng phát ra tiếng động.
Có một con yêu thú nhỏ trông giống chó vàng mà cũng giống báo con, đang nhe răng gầm gừ uy hϊếp hai con yêu gấu đen cao lớn như tháp sắt.
Bụng con yêu thú nhỏ ấy có vết rách, vết thương trên lưng còn nhiều hơn, trông không giống do đấu với yêu thú mà để lại, mà giống như bị pháp khí gây ra hơn.
Hai con yêu gấu đen bị tiếng gầm giận dữ ấy ép lùi mấy bước, do dự một lúc, cuối cùng du͙© vọиɠ tham ăn vẫn chiếm ưu thế, chúng giơ vuốt to như quạt mo chụp về phía con chó vàng.
Nó tránh được đòn đầu tiên, nhưng bị vuốt gấu còn lại quật trúng, bay ra đập vào thân cây, phát ra tiếng kêu đau đớn “ư ử”.
Chiếc vuốt thứ ba mang theo mùi hôi tanh áp xuống.
“Phập!”
Bàn chân gấu cứng như sắt bị chém đứt tận gốc, rơi xuống ngay trước mặt con chó vàng.
“Gào!” Con yêu gấu đen đau đớn phát cuồng, há to cái miệng đầy máu lao tới cắn xé.
Không đợi nó khép lại cái miệng thú, một nhát dao chặt củi đâm chính xác vào bụng, cổ tay xoay một cái, máu bắn tung tóe, một viên yêu đan tròn trịa còn nóng hổi máu rơi xuống đất.
Thân thể to như ngọn núi nhỏ đập mạnh xuống mặt đất, khiến cả mặt đất rung lắc ba lần.
Con còn lại bị cái chết của đồng loại dọa cho sợ hãi, quay đầu định chạy trốn. Sở Du không cho nó cơ hội, nhanh gọn giải quyết sạch sẽ luôn.
Yêu đan và thi thể gấu yêu đều được thu vào vòng tay, Sở Du quay đầu lại, thấy con chó vàng dưới gốc cây đang dùng đôi mắt đen nhánh ngây ngô nhìn nàng chằm chằm, lộ ra đôi chút ngốc nghếch đần độn.
Sở Du bước tới, cúi người nhặt cái chân gấu lên, nói với nó: “Ngươi đi đi...”
Lời chưa nói xong, con chó vàng vừa rồi còn đang ngây ngô đột nhiên bật dậy, hung hăng đâm thẳng vào Sở Du.
Một người một chó ngã nặng nề xuống đất, còn lăn mấy vòng.
“Ầm!” Phía sau đất đá lá khô bắn tung tóe, vị trí Sở Du vừa đứng bị nổ thành một hố sâu.
Một con bướm vàng nhỏ bị cháy đen nằm ở trong đó.
“Sao lại là phàm nhân? Vừa rồi rõ ràng có khí tức hắc hùng yêu.”
“Còn có một con yêu thú nhỏ nữa, hình dạng trông thật kỳ quái.”
Sở Du không nói một lời, phủi lá khô trên đầu đi, bảo vệ con chó vàng sau lưng rồi đứng dậy, tay nắm chặt dao chặt củi nhìn về phía hai nam tử đang bước tới.
Bọn họ áo rộng đai dài, eo đeo ngọc bài thế gia, một gã mặt chữ điền một kẻ mặt hẹp, khi nói chuyện quen ngẩng cằm, dùng lỗ mũi nhìn người.
Lại bà bà từng nói, gần đây trên núi có tu sĩ.
Không ngờ vận khí kém, giờ đã đυ.ng phải rồi.
Gã mặt chữ điền liếc thấy mặt cắt phẳng lì của cái chân gấu đứt, nhíu mày hỏi: “Phàm nhân bên kia, hai con hắc hùng yêu ở đây là do ngươi gϊếŧ ư?”
Sở Du bình tĩnh đáp: “Ừm, ta là thợ săn trong núi.”
“Yêu thú cấp hai, một chưởng là có thể đập chết mười phàm nhân.” Hắn cười như không cười đánh giá: “Thợ săn? Sợ là ma tu giả trang thì có! Sư đệ, sưu hồn đi (= lục soát hồn)!”
Hai người không nói hai lời, lập tức giơ tay lên, trong tay hiện ra ánh tím ấn về phía Sở Du.
Đồng thời, mặt đất sáng lên một pháp trận đan xen chằng chịt. Con chó vàng bị nhốt bên trong, lo lắng đến mức liên tục gầm gừ.
Gió mạnh thổi tới trước mặt, làm dải lụa màu xanh nhạt bay phất phơ.
Đôi mắt hạnh đen láy phản chiếu hình ảnh hai người đang ép sát tới, Sở Du nhanh như chớp nắm chặt cổ tay của chúng, ánh tím đang ngưng tụ ở đầu ngón tay chúng lập tức biến mất.
Nàng xoay mạnh theo hướng ngược lại.
“A a a a!!! Tay của ta!” Gã mặt tròn kêu lên thảm thiết: “Kẻ này cổ quái, mau mau thông báo cho sư môn!”
Hai người cùng lúc vươn tay nắm lấy ngọc bài ở eo, nhưng chưa kịp chạm đến, dao chặt củi đã vung qua.
Dây đeo ngọc bài đứt lìa, hai miếng ngọc bài lần lượt rơi xuống đất, từ dưới váy áo màu xanh nhạt có một chiếc giày vải bước ra giẫm lên.
Ngọc bài thuộc loại pháp khí cứ thế bị một cước đạp vỡ nát, giống như món đồ ngọc bình thường nhất.
Gã mặt vuông lộ vẻ âm độc, cắn răng tự chặt đứt cánh tay đang bị Sở Du nắm giữ, rồi dùng sức đẩy mạnh sư đệ, dưới chân như đạp lên mây trôi, nhanh chóng lùi về phía sau.
“Sư đệ, ngươi cản ả trước, vi huynh lập tức về sư môn cầu viện!”
Gã mặt tròn kinh hãi: “Ngươi vô sỉ!”
Sở Du từ đầu đến cuối đều không có biểu cảm gì. Nàng nắm lấy vai gã, dao chặt củi đâm xuống bụng dưới, rồi cổ tay xoay một cái, nghe thấy tiếng gì đó vỡ vụn.
Tầm nhìn của gã mặt tròn xoay tròn rồi rơi xuống, khoảnh khắc ngã xuống đất, gã nhìn thấy con dao chặt củi dính máu được ném ra, xuyên qua từ sau lưng sư huynh, cũng làm vỡ nát linh hải của hắn.
Hai thi thể lần lượt ngã xuống đất, đến chết chúng vẫn không nhắm mắt, cách nhau một đoạn, kinh hãi và oán độc nhìn chằm chằm vào nhau.
Pháp trận trên mặt đất tối sầm lại, phía trên rừng núi vang lên tiếng chim sẻ bay tán loạn.
Sở Du bước tới rút dao chặt củi của mình ra, tùy tiện vẩy đi máu trên đó, xác nhận cả hai đều chết hẳn rồi mới nhìn về phía con chó vàng.
Nó nửa sống nửa chết, nằm im bất động tại chỗ.
Sau khi xác nhận nó tạm thời chưa chết, Sở Du một tay kéo chân một thi thể, lôi cả hai đến mặt sau của ngọn núi.
Nơi đây có một khe núi nhỏ sâu chừng mười thước, dưới đáy mọc đầy dây leo xanh biếc, nở rất nhiều hoa đỏ rực, hương thơm mê hoặc lòng người.
Dưới dây leo chôn giấu rất nhiều xương trắng.
Nàng từng vô tình nhìn thấy, có yêu thú bị thương bị mùi hoa dụ dỗ rơi xuống, rồi bị ăn sạch chỉ còn lại xương.
Sở Du nín thở, buông tay, hai thi thể thuận theo sườn núi lăn xuống.
Những thứ trên người chúng, nàng một món cũng không lấy.
Mặc dù không biết tu luyện, nhưng tiểu thuyết tu tiên thì nàng đọc không ít. Giống như bạc thời cổ đại thường có dấu ấn của quan phủ, pháp khí của tu sĩ cũng có dấu ấn riêng.
Lấy đi bán chỉ rước lấy phiền phức mà thôi.