Đêm dần khuya, núi rừng yên tĩnh sâu thẳm.
Sở Du vừa tắm xong, đang ngồi trên ghế dài để bôi thuốc cho Huyền Ly.
Chàng trai trẻ quay nghiêng người về phía nàng, mái tóc dài được vén ra phía trước, áo quần tụt xuống tụ ở vòng eo hẹp gọn, để lộ bờ vai rộng và những đường cơ bắp đẹp đẽ.
Một chiếc vòng cổ màu bạc nhạt không hẳn là bạc đeo trên cổ.
Trên lưng rải rác những vết rách da, vết chém do lưỡi sắc gây ra, những vết này đã lành gần hết, chỉ còn một vết đặc biệt dữ tợn, chạy từ xương bả vai trái xuống tận sườn bụng, da thịt lật ra ngoài và có dấu vết bị bỏng. Vết thương này chính là vết nặng nhất trên người hắn khi nửa tháng trước Sở Du nhặt được hắn trên núi về, dù đã dùng rất nhiều thuốc nhưng tốc độ lành vẫn cực kỳ chậm.
Đầu ngón tay nàng dính thuốc mỡ mát lạnh, cẩn thận bôi lên vết thương.
“Thuốc này hình như không hiệu quả lắm, lành chậm quá.”
Lưng Huyền Ly trong khoảnh khắc tiếp xúc liền căng cứng, đầu ngón tay ấm áp của nàng làm tan chảy thuốc mỡ, cảm giác mềm mại trơn mịn lướt trên da thịt.
“Đau à?” Động tác của Sở Du càng nhẹ hơn, tự nhiên cúi xuống thổi thổi lên vết thương.
Hơi thở ấm áp dịu dàng phả qua.
Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu, ánh sáng mờ ảo phác họa bờ vai gầy mảnh của nàng, và đường cong eo lưng lõm xuống vì thân người hơi cúi về trước.
Đường viền hàm của Huyền Ly chợt siết chặt. Hắn đột nhiên dời mắt đi chỗ khác, giọng nói vẫn ôn hòa như cũ: “Trước đây Sở cô nương cũng từng nhặt người bị thương về sao?”
Sở Du thành thật đáp: “Không có, ngươi là người đầu tiên.”
Việc nàng nhặt Huyền Ly về đơn thuần chỉ là một tai nạn. Nửa tháng trước trên đường xuống núi, cỏ dại um tùm, nàng không cẩn thận giẫm phải thứ gì đó, tưởng là yêu thú phục kích, theo bản năng đạp một cước ra. Đạp xong mới phát hiện là người, toàn thân đầy máu, bị nàng đá văng xuống sườn núi thấp, đầu đập mạnh vào tảng đá lớn.
Nàng đi lên xem thử thì thấy người chưa chết. Vì áy náy nên nàng đã cõng Huyền Ly về nhà.
Lúc ấy hơi thở hắn yếu ớt, quần áo bị máu và bùn đất dính bê bết không nhìn ra màu sắc ban đầu. Nàng thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ lập mộ cho đối phương, không ngờ hắn tỉnh lại, còn bị va đập làm mất trí nhớ, chỉ nhớ mỗi cái tên.
Lương tâm Sở Du không cho phép nàng đuổi một bệnh nhân mất trí nhớ bị thương nặng ra ngoài, thế là mơ mơ hồ hồ cứ giữ hắn ở lại nhà như vậy.
Huyền Ly có tướng mạo đẹp, nấu ăn ngon, ngoài việc thỉnh thoảng nói năng có gai ra, tổng thể mà nói thì dễ chịu uyên bác, nàng khá là thích.
Nếu hắn mãi không nhớ ra, cũng không có ai đến tìm, Sở Du định nuôi hắn cả đời.
Mùi thuốc mỡ đắng nhàn nhạt lan tỏa ra.
Sở Du bôi thuốc xong, cầm dải vải sạch, quấn từng vòng quanh thân thể thon dài của hắn.
Huyền Ly dang hai tay phối hợp, theo động tác nàng cúi đầu, những sợi tóc mềm mại còn hơi ẩm thỉnh thoảng lướt qua ngực hắn, tỏa ra mùi hương nhè nhẹ, sâu lắng.
Chỉ cần cụp mắt xuống là có thể nhìn thấy thân hình nhỏ nhắn phía trước, cùng một đoạn gáy trắng ngần.
Hắn không hiểu nổi, một thân thể phàm nhân yếu ớt như vậy, làm sao lại gϊếŧ được những yêu thú hung ác kia.
Yếu ớt đến mức hắn chỉ cần hơi siết tay là có thể chết ngay.
Chuỗi hạt Bồ Đề trên cổ tay đột nhiên nóng rực lên, cơn đau như ăn mòn xương cốt càng thêm sắc nhọn, giống như một lời cảnh cáo đồng thời cũng là sự trừng phạt.
Nhưng những cơn đau ấy lại theo từng cái chạm nhẹ của Sở Du mà dịu đi đôi chút. Cái này giảm, cái kia tăng, đan xen qua lại, lại biến thành một loại dày vò kỳ quái.
Huyền Ly chậm rãi cong khóe môi, ánh mắt u ám.
“Xong rồi!” Sở Du quấn xong vòng cuối cùng, lau lau giọt mồ hôi trên chóp mũi, sau đó chọc nhẹ vào bên sườn hắn: “Vết thương của ngươi cần loại thuốc gì mới có thể chữa khỏi hẳn đây?”
Hắn chậm rãi buộc dây lưng, mặc lại áo, chiếc vòng cổ trên cổ nhanh chóng bị y phục che khuất. Không trả lời mà lại hỏi ngược lại: “Sở cô nương chắc cũng nhìn ra được, đây không phải vết thương bình thường. Ta chỉ là một tiểu tu thấp cảnh bị mất trí nhớ, lại không ai đến tìm, chứng tỏ chẳng có giá trị lợi dụng. Cô nương đối với người xa lạ mới gặp đã một lòng quan tâm như vậy, rốt cuộc là cầu điều gì?”
Phàm nhân phần lớn đều ham sắc hoặc ham lợi. Hắn tuy hỏi, nhưng không hề nghĩ Sở Du có thể trả lời ra được điều gì cao siêu.
“Muốn mời ngươi ở lại lâu dài.”
“?”
“Vì ngươi tuấn tú, nấu ăn ngon, tính tình... cũng tạm được. Nếu ngươi mãi không nhớ ra chuyện trước kia, hay là cứ ở đây, làm bạn với ta thế nào? Ta sẽ tìm cách chữa lành vết thương cho ngươi, đi săn nuôi ngươi.”
Ngọn đèn dầu bất ngờ nổ tí tách, ánh nến vàng vọt, làm nổi bật ý cười long lanh trong đôi mắt hạnh cong cong.
“Nuôi ta?” Huyền Ly chậm rãi nhấm nháp hai từ này, đột nhiên cười phá lên, cố kìm môi nhưng vai vẫn run lên không ngừng.
Sở Du không hiểu hắn bị gì, nghiêm túc nói: “Ta nói thật đấy.”
“Được thôi.” Hắn khó khăn lắm mới ngừng cười, ánh mắt đầy hứng thú nhìn nàng: “Thái Ất Thanh Chi có thể chữa lành đạo thương này. Sở cô nương định đi lấy nó cho ta sao?”
“Được, ta sẽ đến chợ hỏi thăm xem.”
Huyền Ly nhướng mày không nói, đỉnh mày như dãy núi nhỏ đen nhánh nhướng lên, bắt đầu chờ mong phản ứng của nàng khi hỏi ra được vật ấy.
Trong phòng rất nhanh đã tắt đèn, ánh trăng từ khe cửa sổ tràn vào.
Chính phòng không lớn, dùng một tấm bình phong cũ kỹ ngăn cách giường ngủ với khu vực sinh hoạt còn lại.
Trên giường đã vang đến tiếng thở đều đặn của Sở Du.
Huyền Ly nằm trên ghế dài bên cạnh giường, nhìn chằm chằm về phía bình phong. Cho đến khi chuỗi hạt Bồ Đề ngày càng nóng bỏng, cơn đau nhói tim bùng nổ.
Hắn chậm rãi thu lại ánh mắt, độ cong nơi khóe môi càng lúc càng sâu.
Bàn Trấn là trấn gần làng Khê Thạch nhất, chợ phiên mở mỗi mười ngày một lần.
Nằm ở giao giới giữa Bắc Cảnh và Tây Cảnh, trong chợ phiên đủ loại người hỗn tạp, từ lúc mặt trời mọc mở đến khi mặt trời lặn mới đóng.
Sở Du đội nón trúc, màn trắng buông xuống che kín mặt, nhận ra không khí chợ phiên hôm nay khác thường.
Những người buôn bán ở đây phần lớn là dân làng gần đó và tu sĩ cảnh giới thấp, nhưng nàng thấy không ít tu sĩ ăn mặc kín đáo, khí thế bức người len lỏi đi lại giữa chợ.
Nàng đến một gian hàng nhỏ không bắt mắt, lấy từ trong chiếc vòng tay ra yêu đan và thịt yêu thú đã cắt sẵn.
Da lông cùng máu thịt chất thành đống như ngọn núi nhỏ, chiếm đầy khoảng trống bên cạnh gian hàng, khiến người xung quanh đều chú ý nhìn sang. Thấy là nàng, mọi người lại quen rồi nên chẳng lạ lẫm gì, thu tầm mắt về.
“Lại bà bà, hình như hôm nay có rất nhiều người đến đây.”
“Ghê gớm thật, lại săn được nhiều như vậy!” Lại bà tử sống bằng nghề thu mua yêu đan cùng máu thịt yêu thú rồi bán lại cho các tiểu thế gia tông môn, sau khi kiểm kê xong thì sảng khoái đưa cho Sở Du một trăm khối linh thạch.
“Đang tìm người đấy.” Bà liếc nhìn những tu sĩ khí thế bức người kia, hạ thấp giọng: “Toàn là tu sĩ tứ cảnh trở lên đã chọn đạo. Trận thế này, không biết đang tìm nhân vật khủng khϊếp cỡ nào, tuyệt đối không thể đắc tội.”
Sống ở thế giới này đã một năm, Sở Du đại khái hiểu về hệ thống tu hành ở đây.
Tu vi chia thành từ nhất cảnh đến cửu cảnh, trên tam cảnh có thể chọn đạo, trên cửu cảnh là thánh nhân. Có thể phái nhiều tu sĩ tứ cảnh trở lên đi tìm người như vậy, chỉ có đại thế gia mới làm được.
“Đa tạ bà bà.” Nàng để lại một khối linh thạch trên quầy hàng, cười đến đôi mắt hạnh cong cong.