Huyền Ly ngừng cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh nàng, cúi đầu thấp xuống, chóp mũi gần như chạm vào nhau.
“Ta biết, nàng đang nói nghiêm túc.”
Chính vì vậy mới càng buồn cười, càng cảm thấy hoang đường.
Bàn tay hắn phủ lên gáy Sở Du, vừa như bóp nhẹ lại như xoa nắn: “Tại sao lại tin tưởng ta như vậy?”
Hai bên má Sở Du hiện lên lúm đồng tiền, ngẩng đầu hôn nhẹ một cái: “Vì chàng là phu quân của ta mà. Sau này người chàng ghét, chính là người ta ghét.”
Cảm giác ấm áp mềm mại dừng lại trên môi.
Huyền Ly đột nhiên dời ánh mắt đi chỗ khác, đường viền hàm căng chặt.
Chiếc thuyền hoa bình ổn dựa vào bờ, thân thuyền khẽ lắc nhẹ.
Cuộc trò chuyện vừa rồi giống như một đoạn nhạc đệm không quan trọng. Hắn đứng dậy xuống thuyền, đưa tay về phía Sở Du.
Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, trên bờ hồ phản chiếu chiếc váy áo vàng nhạt bay phất phơ.
Đại Hoàng theo sau Sở Du, nhẹ nhàng nhảy xuống đất.
Trên đảo người đông như dệt cửi, các gian hàng nhỏ trải khắp nơi.
Trong chợ bán đủ loại đồ vật linh tinh kỳ lạ, từ linh tài hiếm thấy đến bảo vật sản sinh từ bí cảnh hẻo lánh đều có.
Sở Du không hứng thú lắm với những vật tu luyện này, chỉ chú tâm chọn những món đồ chơi thú vị của phàm nhân và các món ăn đặc sản.
Thành Đông Lăng gần hải vực nên có rất nhiều gian hàng bán trang sức làm từ vỏ sò vỏ ốc.
Trên tay nàng leng keng treo mấy chuỗi, trên cổ cũng đeo một chuỗi.
“Thế nào, đẹp không?” Sở Du quay đầu lại muốn tìm Huyền Ly hỏi ý kiến.
Hắn đang đứng trước gian hàng bên cạnh, ném ra một chiếc túi Càn Khôn nặng trĩu. Chủ hàng cười toe toét đón lấy, đưa cho hắn một khối ngọc thạch linh quang ôn nhuận.
“Xin ngài hãy cất kỹ khối linh ngọc này.”
Huyền Ly thu đồ lại, liếc nhìn bộ dạng hoa hòe sặc sỡ của nàng, không hiểu lắm, nhưng nàng trông có vẻ rất thích.
“... Đẹp.”
“Ta cũng thấy rất đẹp.” Sở Du cong cong khóe mắt, đeo lên cổ tay hắn một chuỗi ngọc châu xanh biếc.
Chuỗi hạt Bồ Đề va chạm vào chuỗi ngọc châu, phát ra tiếng leng keng thanh thúy.
Huyền Ly khẽ nhíu mày: “Đây là gì?”
“Hải Lăng Ngọc, chủ hàng nói có công hiệu an thần.” Nàng giơ cổ tay mình lên, cũng đang đeo chuỗi ngọc châu giống hệt: “Là kiểu tình lữ (= đồ đôi) đấy, chàng không được tháo xuống đâu nhé.”
Liếc nhìn vài cái, cuối cùng hắn không tháo ra, để mặc nó đang đeo trên tay.
Sở Du tiếp tục đi dạo về phía trước.
Lúc thì mua mấy xiên hồng quả nướng thơm ngọt mềm dẻo, chớp mắt lại thích con rối gỗ nhỏ biết nhảy múa, còn mua cho Đại Hoàng một cái vòng cổ mới oai phong lẫm liệt.
Huyền Ly đi bên cạnh, mặt không biểu cảm mà trả tiền.
Chợ búa đông người lại ồn ào, Đại Hoàng được quà, tinh thần liền phấn chấn hẳn lên.
Nó vui vẻ vẫy đuôi, lại nhìn chủ nhân của mình. Chủ nhân của nó xưa nay ghét nhất nơi đông người ồn ào, hồi còn ở Ma Uyên, kẻ nào dám la hét đều bị nghiền thành huyết vụ. Đêm nay vậy mà không nổi giận, nữ chủ nhân thật uy vũ!
Đi đến cuối chợ, cây linh thụ cao ngút trời sừng sững đứng đó. Linh quang đầy trời hòa cùng vô số dải lụa cầu phúc.
Dưới gốc cây có bàn viết chuyên dụng, chuẩn bị sẵn bút mực và dải lụa cầu phúc cho mọi người tự lấy.
Sở Du cầm bút lên, nghiêm túc suy nghĩ một lúc, quay lưng về phía Huyền Ly cúi đầu viết xuống hai hàng chữ.
Từng nét bút rơi xuống, khuôn mặt nghiêng bị linh quang chiếu rọi, trông đặc biệt dịu dàng.
Viết xong, nàng thổi khô mực, rồi đưa cho Huyền Ly: “Không được nhìn, nhìn rồi sẽ không linh nghiệm nữa. Chàng treo lên chỗ cao nhất đi.”
Huyền Ly thờ ơ vung nhẹ dải lụa cầu phúc, linh lực nâng nó bay lên cao.
Nhìn hay không nhìn thì cũng chẳng linh nghiệm, trên đời này làm gì có thần phật.
Dải lụa cầu phúc được treo lên chỗ cao nhất, giữa muôn vàn dải lụa khác trông vô cùng nổi bật.
Sở Du khoác tay Huyền Ly, đôi mắt khẽ cong lên: “Cao thật đó, hy vọng nguyện vọng sẽ thành hiện thực.”
-
Chiếc thuyền hoa theo sóng nước nhấp nhô, trong khoang thuyền đã bố trí thuật pháp giới tử, bên ngoài nhìn nhỏ bé, bên trong lại rộng rãi thoải mái.
Một bức bình phong cảnh hồ núi non ngăn cách gian trong gian ngoài.
Sở Du chơi đã đời, mãi đến khi ngồi xuống mới cảm thấy mệt. Sau khi tắm rửa xong, nàng mặc áo ngủ màu nhạt, nằm sấp trên giường, nghịch mấy món đồ lặt vặt mua được.
Hai con rối gỗ nhỏ đặt cạnh nhau liền bắt đầu đánh nhau, chọc nàng cười khanh khách liên tục.
Hai chân gác lên cao đung đưa, ống quần của bộ áo ngủ trượt xuống, lộ ra cổ chân trắng nõn.
Huyền Ly ngồi trên giường, trong tay mân mê khối linh ngọc vừa mua, lặng lẽ nhìn nàng, suy nghĩ xem nên tạc khối ngọc này thành hình dạng gì.
Sự náo nhiệt nơi Hồ Tâm đã xa dần, chỉ còn tiếng nước róc rách và thỉnh thoảng có tiếng chim bay lướt qua.
“Huyền Ly, cảm ơn chàng đã đưa ta đến đây. Hôm nay ta rất vui.”
Đây là ngày vui vẻ nhất kể từ khi nàng đến thế giới này.
Sở Du chống người dậy, ghé sát lại hôn nhẹ một cái lên khóe môi hắn, chạm rồi rời ngay, mang theo nụ cười ngọt ngào.
Tóc mềm mại lướt qua mặt hắn, mang đến cảm giác lành lạnh ngưa ngứa.
Cổ áo ngủ hơi lỏng, lộ ra hai đường xương quai xanh và một nốt ruồi son nhỏ nửa kín nửa hở.
Ánh mắt Huyền Ly tối sầm lại. Ngay khi nàng định lui về, hắn đột ngột ôm lấy vòng eo thon nhỏ, kéo người vào lòng.
Môi mỏng phủ lên nốt ruồi son, mυ"ŧ nhẹ, liếʍ, cắn, dày vò mảng da mỏng manh ấy.
“Nhẹ chút...” Sở Du mặt nóng bừng, đưa tay đẩy cái đầu đang vùi trước ngực ra.
Hắn càng được đà lấn tới, dùng răng cắn lấy, ép chặt, rồi gặm nhấm.
Sở Du đau đến mức nước mắt lưng tròng: “Huyền Ly!”
Huyền Ly cuối cùng cũng buông tha cho nốt ruồi son ấy.
Trên da chồng chất dấu đỏ và dấu răng, nốt ruồi son bị mυ"ŧ đến đỏ tươi.
Nhưng hắn không định dừng lại.
Tóc dài lướt qua xương quai xanh khiến nơi đó ngứa ngáy, nhưng chút ngứa ấy rất nhanh bị một cảm giác run rẩy kỳ lạ che lấp.
Sở Du đã không chịu nổi nữa, vươn tay ấn đầu hắn, ngón tay luồn vào mái tóc.
Nàng vốn định giữ chặt Huyền Ly, không cho hắn động đậy nữa, nhưng không ngờ lại thành lời mời gọi.
“Dừng... dừng lại... đủ rồi!”
Huyền Ly ngẩng đầu lên, chóp mũi vẫn còn vương vấn hương thơm nhè nhẹ: “Không thích à?”
“Không thích!” Nàng vội vàng kéo chặt cổ áo, rời khỏi đùi hắn.
Rõ ràng là vải rất mềm mại, vậy mà vẫn cọ xát đến đau rát.
Huyền Ly nắm lấy tay nàng, ấn lên đùi mình, một mảng vải đã bị thấm ướt thành màu sẫm, dính sát vào da.
Lòng bàn tay nàng còn lưu lại cảm giác ẩm ướt.
Sở Du như bị bỏng, dùng sức giật tay về, nhưng không rút ra được.
Hắn cười khẽ một tiếng: “Không thích? Vậy đây là gì?”
Bên ngoài khoang thuyền, tiếng nước róc rách, bóng rèm phản chiếu ánh hồ hơi lay động.
-
Trăng đã lên giữa trời, đến lúc này động tĩnh mới dừng lại.
Huyền Ly ngồi dậy khoác áo, cụp mắt nhìn người đang ngủ say bên cạnh.
Má nàng hồng hào trắng trẻo, môi đỏ thắm, hàng mi còn vương chút ẩm ướt.
Hắn dùng đầu ngón tay lau đi những giọt nước mắt còn sót lại, không ngờ lại bị Sở Du vung tay tát một cái “chát” trúng mu bàn tay.
Nàng quay đầu, vùi mặt vào gối, giọng mơ màng: “Buồn ngủ quá... không làm nữa đâu.”
Huyền Ly kéo chăn mỏng đắp kín cho nàng, rồi đứng dậy ra khỏi khoang thuyền.
Ngón tay khẽ nhấc, một tầng kết giới bao phủ lấy chiếc thuyền hoa. Hắn liếc nhìn Đại Hoàng đang giả điếc làm ngơ: “Canh chừng.”
Đêm đã khuya, chợ Thể Hồ đã tan, ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên cây linh thụ cao ngút trời.
Huyền Ly đứng dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn dải lụa cầu phúc treo ở chỗ cao nhất.
Cầu thần bái phật thì có ích gì? Muốn thực hiện nguyện vọng, chi bằng cầu hắn.
Hắn vung tay phóng ra một đạo linh quang, dải lụa cầu phúc ấy từ từ rơi xuống lòng bàn tay.
Trên lụa đỏ chỉ viết một câu duy nhất...
“Nguyện cùng Huyền Ly, bình an mãi bên nhau.”
-
Lời tác giả:
Đại Hoàng: [Câm miệng.]