Chương 25

Ánh mắt mang sắc thẫm u tối chăm chú nhìn sang, tràn đầy tính xâm lược.

Giữa lông mày và đôi mắt của hắn phảng phất thêm vài phần dục sắc.

Sở Du lần đầu tiên phát hiện, đồng tử của Huyền Ly không phải là màu đen thuần túy, mà là một màu tím sẫm đậm.

Đẹp đến mức gần như mê hoặc lòng người.

Nàng cúi đầu xuống, hai cánh môi mềm mại dán lên.

Cái chạm thoáng qua tựa như tia lửa bắn vào cánh đồng hoang vu.

Huyền Ly giữ lấy sau gáy nàng, dùng sức ép xuống mạnh hơn nữa, đầu lưỡi đẩy mở hàm răng xông thẳng vào trong, hung hãn quấy đảo mυ"ŧ lấy.

Một tay khác thuận theo sống lưng mảnh mai của nàng nhẹ nhàng vuốt ve từ trên xuống dưới.

Trong hơi thở quấn quýt lẫn mùi hương rượu, men say của Sở Du càng lúc càng dâng cao.

Hơi thở chưa kịp nuốt trọn tràn ra nơi khóe môi, biến thành những tiếng thở nhẹ đứt quãng.

“Ưʍ...”

Tiếng nước hòa lẫn, không phân rõ vọng ra từ đâu.

Ý thức của Sở Du gần như tan chảy trong cuộc dây dưa không dứt ấy, đến khi nàng gần như thiếu dưỡng khí, Huyền Ly mới chịu buông ra.

Hắn dùng đầu ngón tay vuốt ve đôi môi đỏ hồng hơi sưng, lau đi ánh nước nơi môi nàng, giọng khàn thấp: “Du Du, tự nàng làm đi.”

Ngón tay Sở Du mềm nhũn nắm chặt vạt áo của hắn, tim đập thình thịch hỗn loạn, má và vành tai nóng ran đến mức đầu óc choáng váng.

Thời mạt thế, hình thức giải trí vô cùng thiếu thốn.

Thứ nàng tiếp xúc nhiều nhất chính là sách, đủ loại sách khác nhau.

Trong khoảnh khắc, một lượng lớn lý thuyết từ chữ viết ùa vào trong đầu.

Chưa kịp để nàng phản ứng, Huyền Ly đã nắm lấy cổ tay nàng kéo giật ra sau.

“Huyền Ly...” Sở Du như bị lửa đốt trúng vậy, ngón tay co quắp lại, theo bản năng muốn rụt về. Hắn miệng nói là bệnh cũ tái phát, nhưng sức lực lại lớn kinh người, bá đạo giữ chặt tay nàng, ép buộc nàng phải nắm lấy.

Đồng thời, bàn tay đang vuốt ve đôi môi của nàng đẩy mở hàm răng, ngón tay cái ma sát nhẹ lên chiếc răng nanh nhòn nhọn của nàng.

Yết hầu Huyền Ly khẽ lăn, ánh mắt càng thêm u tối: “Ngồi xuống.”

Trong phòng thắp rất nhiều nến đỏ, chiếu sáng trưng cả căn phòng.

Sở Du như con vịt bị lùa lên thớt, tiến thoái lưỡng nan.

Ánh mắt quá mức nóng bỏng khiến lưng nàng tê rần. Nàng cắn mạnh ngón tay đang làm loạn trong miệng hắn, giọng nói mơ hồ: “Tắt đèn, tắt đèn đi.”

Thấy nàng không chịu phối hợp, Huyền Ly liền nắm lấy vòng eo mềm dẻo của nàng, chậm rãi ấn xuống. Hơi thở hơi rối loạn, lại dùng giọng của chính nhân quân tử để giải thích: “Đêm tân hôn, không thể tắt nến.”

“Ưm!” Các ngón chân trắng muốt co quắp lại.

Sở Du hết sức khó chịu, càng dùng sức cắn tay hắn.

Cơn đau li ti theo đầu ngón tay lan thẳng đến tận trái tim.

Hắn quanh năm chịu đựng những cực hình mà người khác khó mà tưởng tượng nổi, chút đau này đơn giản chỉ như kiến cắn, nhưng lại rất dễ khơi dậy du͙© vọиɠ phá hoại.

Huyền Ly càng dùng sức ấn chặt vòng eo của nàng.

Đôi mắt Sở Du long lanh ngấn lệ, cũng càng cắn hắn mạnh hơn.

Đã là cuối hè đầu thu, trong núi ban đêm thường có mưa, tiếng mưa rơi lộp độp liên hồi vỗ vào khung cửa sổ.

Huyền Ly mặc nàng cắn, tay còn lại rảnh ra lau đi ánh nước long lanh nơi khóe mắt nàng, giọng khàn khàn nói: “Tiếp tục đi.”

Câu nói này âm cuối hơi nhướng lên, giọng trầm thấp quấn lấy tai, khiến bụng dưới Sở Du tê dại.

Đèn l*иg đỏ treo dưới mái hiên bị gió mang theo mưa phùn làm ướt lớp vỏ ngoài, không ngừng đung đưa qua lại.

Nước mưa theo đèn l*иg chảy xuống, tụ lại ở phần đáy, nhỏ giọt tí tách rơi xuống mặt đất.

Trong phòng thỉnh thoảng vọng ra tiếng thì thầm thấp thoáng, xen lẫn trong tiếng mưa, không nghe rõ lắm.

“Chậm thôi.”

“Giỏi lắm.”

“Nhìn ta...”

Mưa càng lúc càng to, đèn l*иg đỏ bị ướt đẫm hoàn toàn, may mà lớp trong có tráng vải chống nước, ngọn nến vẫn cháy sáng. Nhưng phần tua đỏ buộc ở đáy đã ướt sũng, dính bết lại.

Màn trướng không còn phập phồng nữa.

Khóe mắt Sở Du trào ra rất nhiều nước, hơi thở không đều, mồ hôi đầm đìa nằm rạp trên người hắn.

Nàng lại một lần nữa nhìn thấy những đường vân giống như ngọn lửa dữ dội, gần như lan khắp toàn bộ l*иg ngực.

“Đây là gì...”

Huyền Ly khẽ vuốt ve gương mặt ửng hồng của nàng, bàn tay giữ sau gáy ép xuống, chóp mũi chạm nhau, hơi thở đan xen.

Môi dán sát vào nhau, hắn cắn lấy cánh môi mềm mà nghiền ép: “Thứ không quan trọng... tập trung đi, đừng phân tâm.”

Tiếng sấm trầm trầm vang xa, mưa rơi lộp bộp, mưa càng lúc càng gấp.

Tiếng mưa ồn ào hoàn toàn đập tan nghi ngại của Sở Du.

-

Sau khi Huyền Ly rời đi, Phục Túc đứng trên sườn đồi thấp hồi lâu.

Y gãi gãi đầu, vẫn cảm thấy chuyện này khó mà tin nổi, bất chợt nhớ lại cảnh tượng vừa rồi.

Lúc ấy, chủ tử nhà mình nói xong câu “quay về Ma Uyên”, nhưng lại chậm chạp không chịu động đậy.

Với tư cách một thuộc hạ chín chắn thành thục, y liền chủ động hỏi: “Tôn thượng còn việc gì chưa xong sao? Hay là giao cho thuộc hạ đi làm?”

Huyền Ly nhàn nhạt nói: “Không cần, bổn tọa sẽ tự xử lý. Từ nay về sau, cứ ba ngày hồi bẩm một lần, ban ngày đến.”

Nói xong, liền xoay người bước đi.

Áo choàng đỏ thẫm bay lên rồi lại khựng lại, hắn quay đầu nói: “Tìm giải dược của Phược Tâm Đằng mang đến đây.”

Phược Tâm Đằng? Phục Túc suýt nữa trợn tròn mắt rơi cả tròng.

Huyền Ly đã bước vào cảnh giới Thánh nhân, không thể nào trúng loại độc này, vậy người trúng độc chính là...

Y vô thức nhìn về phía tiểu viện xa xa đang treo đèn kết hoa, trong đầu đã tự động tưởng tượng ra một trăm lẻ tám bộ tiểu thuyết ngôn tình máu chó dài tập đầy drama.

“Tống hết những thứ trong đầu ngươi ra ngoài đi.” Huyền Ly lạnh lùng nói: “Nàng chẳng qua chỉ là một công cụ dùng thuận tay, đối với bổn tọa vẫn còn có tác dụng.”

Bóng dáng đỏ thẫm thoáng chốc biến mất.

Phục Túc bừng tỉnh hiểu ra, lại cảm thấy rất kỳ quặc.

Trước đây chủ tử làm gì, cũng chưa từng giải thích với bọn họ.

Hôm nay là làm sao vậy?

Hơn nữa... công cụ dù có dễ dùng đến đâu, thì cũng không cần diễn kịch đến mức thành thân chứ.

Phục Túc lắc lắc đầu, không tài nào lý giải nổi mối quan hệ rối như tơ vò này. Y tiện tay búng tay một cái, thân hình lặng lẽ biến mất.

-

Ánh nắng ban mai mờ ảo xuyên qua màn trướng.

Sở Du buồn ngủ mở mắt, vừa định trở mình, đã thấy một cánh tay vắt ngang qua eo, giữ chặt nàng trước l*иg ngực ấm áp.

Ánh sáng nhàn nhạt phác họa đường nét mày mắt tuấn tú, hàng mi dài màu đen khép lại, đổ xuống một vùng bóng nhạt.

Đây vẫn là lần đầu tiên nàng nhìn thấy dáng vẻ Huyền Ly khi đang ngủ.

Dù đang ngủ say, giữa lông mày hắn vẫn hơi nhíu lại, không giãn ra.

Nàng khẽ giãy một cái, giơ tay định vuốt phẳng nếp nhăn ấy.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm đến, cổ tay đã bị nắm lấy, lực đạo hơi nặng, nhưng trước khi Sở Du kịp hít vào một hơi thì đã nới lỏng đi vài phần.

“Hửm?” Huyền Ly hé nửa mí mắt, giọng nói trầm thấp lười biếng.