- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Tiên Hiệp
- Ta Nhặt Vai Ác Diệt Thế Làm Phu Quân
- Chương 23
Ta Nhặt Vai Ác Diệt Thế Làm Phu Quân
Chương 23
Khoảng cách còn lại duy nhất đang dần tiến gần đến con số không.
Sở Du vô thức nín thở, trên lưng như có lông tơ mịn nhẹ lướt qua lướt lại.
Hơi thở ấm áp quấn lấy nhau, chỉ cách nửa tấc.
Động tác của Huyền Ly chợt khựng lại, đường vân đỏ sẫm ở vị trí tim như dây leo điên cuồng sinh trưởng, cơn đau cùng đường vân đều bị vạt áo che khuất.
Thấy hắn dừng lại, Sở Du khó hiểu chớp chớp mắt, hai tay nâng khuôn mặt trước mắt, dứt khoát hôn một cái.
Đôi môi mềm mại dán lên.
“Ngủ ngon.” Nàng thỏa mãn thẳng người dậy, nhào trở về giường nằm phía sau bình phong.
Huyền Ly cứng đờ ngồi nguyên tại chỗ, cảm giác ấm nóng còn lưu lại trên đôi môi mỏng mãi không tan.
“Huyền Ly, tắt đèn đi...” Giọng Sở Du kéo dài, vọng ra từ phía sau bình phong.
Hắn theo phản xạ nâng đầu ngón tay, triệu một ngọn gió thổi tắt ngọn nến.
Bóng tối lặng lẽ tràn ngập trong gian chính phòng.
Huyền Ly chậm rãi giơ tay ấn lên môi mình, một cơn đau thiêu đốt trong lòng dội lên còn dữ dội hơn lúc nãy.
Khuôn mặt tuấn mỹ không chút biểu cảm, rồi chuyển sang đè lên vị trí trái tim đang đau nhức không dứt.
Hắn chưa từng nghĩ tới, nó lại có một ngày thực sự phát tác.
-
Ngày cưới thoáng cái đã đến gần.
Thôn Khê Thạch đã lâu lắm rồi không náo nhiệt như thế này. Ngôi nhà nhỏ ở cuối thôn treo đèn kết hoa, lụa đỏ giăng đầy sân viện. Người trong thôn từ sớm đã đến giúp đỡ, gϊếŧ lợn mổ dê, rửa rau chuẩn bị tiệc.
Sở Du bị một nhóm cô nương và các bà thím ấn ngồi trong phòng trong, xe chỉ kẻ lông mày, đánh phấn, búi tóc, thay hỷ phục. Mấy lớp hỷ phục đè nặng trên người, kim quan nặng trĩu trên đầu, tua vàng mảnh rủ xuống che khuất tầm nhìn.
Họ líu lo ríu rít, lúc thì khen mũ miện và hỷ phục hoa lệ quý phái, lúc thì truyền dạy cho nàng bí kíp giữ chồng.
Bị giày vò suốt nửa ngày, nàng ánh mắt vô hồn, ừ à đáp cho có lệ.
Thím Triệu cài cho nàng chiếc trâm vàng cuối cùng lên mũ miện, giọng điệu nghiêm trọng mà chân thành: “Đừng chê chúng ta lắm lời. Bọn ta sống ở thôn này nửa đời người rồi, còn chưa từng thấy tu giả tam cảnh nào chịu lấy phàm nhân đâu. Cho nên phải giữ chặt lòng dạ lang quân nhà mình, kẻo sau này ra ngoài, bị người khác câu mất đấy.”
Sở Du nghiêm túc tưởng tượng một chút cảnh Huyền Ly bị người khác câu dẫn.
Không tưởng tượng ra nổi.
Hắn trông có vẻ hòa nhã, nhưng đối đãi với người khác lại lạnh như băng, các cô nương trẻ trong thôn thấy hắn đều tránh xa ba bước.
Nàng phóng khoáng xua tay: “Nếu có thể bị người khác câu đi thì ta đây cũng không cần.”
Thím Triệu còn muốn nói thêm gì đó, bên ngoài đã vang lên tiếng kèn suona ồn ào náo động tràn vào sân.
Cửa sổ không đóng chặt, chừa lại một khe hở.
Bên ngoài cửa sổ, trời đã ngập sắc hoàng hôn. Huyền Ly mặc một thân hỷ phục đỏ thẫm, màu đỏ đậm nổi bật khiến lông mày hắn đen như lông quạ, môi mỏng, mũi cao thẳng. Trước sau đông nghẹt người chen chúc, vậy mà hắn chỉ đứng đó đã tự tạo thành một thế giới riêng, mọi náo nhiệt xung quanh dường như cách hắn một lớp kính trong suốt.
Trẻ con chặn trước cửa, cười đùa vây quanh hắn đòi tiền mừng.
Hắn ung dung giơ tay, vô số túi mừng rơi vào tay bọn trẻ.
Tiền đồng và linh thạch va chạm leng keng trong túi hỷ, âm thanh đặc biệt vui tai.
Đứa trẻ nào nhận được liền nhảy nhót tránh ra, nhường đường: “Chúc lang quân và Sở tỷ tỷ đầu bạc răng long, vĩnh kết đồng tâm!”
Lũ trẻ mồm năm miệng mười nói lời chúc phúc.
Huyền Ly lại nhấc tay lần nữa, càng nhiều túi hỷ rơi vào tay những người xung quanh.
Dân làng ồn ào nhặt túi, chẳng ai còn tâm trí chặn cửa nữa.
Đại Hoàng trước ngực buộc một đóa hoa lớn bằng lụa đỏ, oai phong lẫm liệt chen mở đám người phía trước, dọn ra một lối đi cho chủ nhân.
Huyền Ly đẩy cửa chính sảnh, ánh hoàng hôn từ phía sau hắn tràn vào.
Sở Du cách một lớp tua rua vàng đang đung đưa mà nhìn hắn.
Trong khoảnh khắc mơ hồ, các nữ nhân vây quanh dìu nàng bước tới.
Hỷ phục quá dài, nàng vô ý giẫm trúng, loạng choạng một cái.
Một bàn tay thon dài từ dưới đưa lên, vững vàng đỡ lấy Sở Du, đợi nàng đứng vững thì thuận thế nắm lấy tay nàng, dìu qua ngưỡng cửa.
Hỷ phục đỏ thẫm trải dài trên đất, tua rua vàng theo bước đi khẽ lay động nhẹ.
Trước sau đều đông nghẹt người vây quanh, tiếng kèn souna vui mừng réo rắt cao vυ"t, trẻ con cười đùa chúc phúc.
Tay áo dài che khuất hai bàn tay đang nắm chặt nhau. Sở Du lén nhéo nhẹ lòng bàn tay hắn một cái.
Huyền Ly mắt nhìn thẳng, giữ chặt lấy ngón tay đang nghịch ngợm của nàng, luồn vào kẽ tay, mười ngón đan chặt, không chừa một khe hở nào.
Hai bàn tay dính sát lại, hơi ấm lan tỏa cho nhau.
Nghe tiếng ồn ào náo nhiệt xung quanh, Sở Du cũng siết chặt tay hắn hơn. Nội tâm từ hoảng hốt dần trở nên bình yên.
Cây hoè cổ thụ giữa làng treo đầy lụa đỏ.
Trước gốc cây bày một án thờ, dâng ba lễ vật.
Hai người đều không có trưởng bối, bèn hướng về trời đất mà bái.
Trước khi hành ba lạy, Sở Du lấy từ vòng tay ra một sợi dây chuyền tinh xảo, tách mặt dây, bên trong là một tấm ảnh chụp chung nhỏ xíu.
Gia đình bốn người đối diện ống kính, trong ảnh nàng và em gái còn non nớt thơ bé, cha mẹ một trái một phải ôm lấy hai chị em.
Chiếc dây chuyền được đặt ngay chính giữa bàn thờ.
Trưởng làng đứng phía trước, cười đến nỗi mặt đầy nếp nhăn, lớn tiếng xướng lễ.
“Nhất bái thiên địa!”
Hai bóng dáng đỏ thẫm đồng thời cúi mình.
“Nhị bái cao đường!”
Hai người quay về phía bàn thờ, lại một lần nữa cúi mình.
“Phu thê giao bái!”
Sở Du xoay người, đối diện với Huyền Ly. Hắn rũ mắt nhìn nàng, trong đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh hoàng hôn và bóng dáng nàng trong bộ hỷ phục đỏ thẫm.
Gió như ngừng lại trong khoảnh khắc.
Tim nàng đập thình thịch mấy cái thật mạnh, nàng cúi đầu xuống, nghiêm túc bái lạy.
Đôi môi mỏng của Huyền Ly khẽ mím lại, tóc mai rịn ra những giọt mồ hôi mịn. Sắc mặt hắn bình tĩnh, cùng Sở Du cúi lạy xuống.
Trán hai người gần như chạm vào nhau.
“Lễ thành!”
Dân làng reo hò, vây quanh đôi tân nhân vào chỗ ngồi. Sân viện quá nhỏ, bên trong bày mấy bàn, số còn lại đều đặt ngoài cửa, tổng cộng bày hơn mười bàn.
Nam nữ già trẻ trong làng đều đến đông đủ, rượu và món ăn được bưng lên liên tục như nước chảy, tiếng ồn ào náo nhiệt vang vọng khắp bầu trời đang dần tối.
Sở Du bị nhóm người bên thím Triệu ép uống vài chén rượu nếp tự nấu, hai má ửng đỏ, đôi mắt ngập tràn ý cười, vừa cười vừa tiếp chuyện.
Huyền Ly đứng bên cạnh nàng, lời nói vẫn ít như trước, nhưng ai đến kính rượu, hắn đều điềm tĩnh uống cạn.
Các nam nhân trong làng xắn tay áo, gào to đòi uống cho tân lang say gục.
Vài lượt qua đi, người thì gục bàn, kẻ thì ngã lăn ra đất.
Đêm dần khuya, mọi người mới vịn nhau lảo đảo ra về.
Thím Triệu dẫn theo mấy người phụ nhân giúp dọn dẹp tàn cuộc, lại nói vài câu lời lành về đêm tân hôn, rồi mới cười cười rời đi.
Tiểu viện trở nên yên tĩnh, đèn l*иg đỏ chiếu sáng khắp nơi rực rỡ, đặc biệt vui mừng.
Huyền Ly đi vào phòng bếp, Sở Du không biết hắn định làm gì, liền về chính sảnh, nằm sấp lên bàn, mệt đến mức không muốn nhúc nhích.
Việc này còn mệt hơn cả lên núi săn thú!
Đại Hoàng cũng mệt lử, nằm bên chân nàng thè lưỡi thở hổn hển.
Nằm úp một lúc lâu, mơ mơ màng màng sắp ngủ thì sức nặng đè trên đầu bỗng nhẹ đi, kim quan được đặt sang một bên, tua vàng trải ra.
Từng chiếc trâm vàng được tháo xuống, đến chiếc cuối cùng được gỡ ra, mái tóc đen như nước chảy xõa xuống.
Đầu Sở Du lập tức nhẹ đi mấy cân.
“Chàng đi đâu đó?” Nàng mơ màng mở mắt, trên mặt bị nếp áo ép ra mấy vệt đỏ.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Tiên Hiệp
- Ta Nhặt Vai Ác Diệt Thế Làm Phu Quân
- Chương 23